“Anh biết thứ khiến tôi ghê tởm nhất là gì không? Không phải bố anh bán nhà, cũng không phải anh làm giấy tờ giả, mà là tất cả các người đều cảm thấy chuyện ấy đương nhiên. Bố anh cho rằng nhà của con dâu trưởng chính là nhà của họ Triệu, em trai anh cho rằng đồ của chị dâu muốn lấy thì lấy, còn anh thì cho rằng im lặng đồng nghĩa với vô tội. Cả nhà bốn người các anh, không một ai coi tôi là một con người.”

Khi nói câu cuối cùng, giọng tôi hơi run.

Không phải sợ.

Mà vì tức.

Triệu Kiến Quân đứng lên, đi tới trước mặt tôi.

“Anh sai rồi, anh thật sự biết sai rồi. Em bảo anh làm gì, anh đều nghe.”

“Lấy nhà về.”

“Lấy kiểu gì? Tiền tiêu hết rồi…”

“Đó là chuyện của anh. Anh tìm em trai anh đòi, tìm bố anh đòi, tìm Tiền Quốc Thắng đòi. Tôi không quan tâm quá trình, tôi chỉ cần kết quả.”

“Bên Tiền Quốc Thắng không thể trả đâu, người ta bắt đầu sửa nhà rồi…”

“Luật sư Phương nói rồi, Tiền Quốc Thắng là bạn đánh bài của bố anh, lại mua nhà thấp hơn giá thị trường. Rất có thể ông ta biết căn nhà có vấn đề. Nếu điều tra được, giao dịch vô hiệu, căn nhà buộc phải trả lại.”

Mặt Triệu Kiến Quân biến sắc.

“Em đến chuyện này cũng điều tra?”

“Không điều tra thì sao? Đợi lương tâm các người thức tỉnh à?”

Anh đứng nguyên tại chỗ rất lâu.

“Rốt cuộc em còn muốn sống với anh nữa không?”

Tôi nhìn anh.

Bốn năm rồi.

Anh chưa từng trực tiếp hỏi tôi câu này.

Bây giờ anh hỏi, không phải vì quan tâm câu trả lời, mà vì cần biết tôi còn giá trị lợi dụng hay không.

Nếu tôi còn muốn sống với anh, anh có thể lấy cuộc hôn nhân ra đổi lấy việc tôi rút đơn.

Nếu tôi không muốn nữa, anh sẽ phải tính lại từ đầu.

“Triệu Kiến Quân, anh về đi.”

“Em chưa trả lời anh.”

“Đợi chuyện căn nhà có kết quả rồi nói.”

Anh đứng một lúc rồi quay người đi.

Đi được mấy bước lại quay đầu.

“Mẹ bảo anh nói với em, hôm đó bà không nên tới nhà mẹ em gây chuyện.”

“Bà ấy không gây chuyện, bà ấy tới diễn kịch.”

Anh sững lại, không nói nữa rồi bỏ đi.

08

Ngày thứ sáu, em chồng Triệu Kiến Văn tìm đến cửa.

Không phải tới xin xỏ.

Mà tới gây chuyện.

Ba giờ chiều, tôi đang ở nhà sắp xếp hồ sơ luật sư cần thì cửa bị đập ầm ầm.

Mẹ ra mở cửa, Triệu Kiến Văn lập tức xông vào.

“Chị dâu, chị ra đây, em nói chuyện cho rõ.”

Tôi từ phòng đi ra.

Triệu Kiến Văn đứng giữa phòng khách, mặt đỏ bừng.

Bên cạnh cậu ta còn có một phụ nữ trung niên mặc áo lông chồn, tóc uốn xoăn, vẻ mặt rất khó coi.

Tôi chưa từng gặp người này.

Triệu Kiến Văn chỉ vào bà ta.

“Đây là mẹ Tiểu Chu.”

Người phụ nữ nhìn tôi từ trên xuống dưới.

“Cô là chị dâu Kiến Văn?”

Tôi không trả lời.

Triệu Kiến Văn cuống lên.

“Chị dâu, chuyện chị báo cảnh sát nhà Tiểu Chu biết rồi. Dì Chu nói nếu nhà họ Triệu có người phải ngồi tù thì cuộc hôn nhân này coi như xong. Chị nhất định phải phá tan nhà chúng em mới vừa lòng sao?”

Tôi nhìn cậu ta.

“Triệu Kiến Văn, chuyện cưới xin của cậu liên quan gì tới tôi?”

“Sao lại không liên quan? Căn nhà mua làm nhà cưới cho em, giờ chị nhất định đòi lại, em lấy gì kết hôn?”

“Căn nhà đó là của tôi, không phải nhà cưới của cậu.”

Dì Chu chen vào.

“Tiểu Triệu nói với chúng tôi là người nhà đã bàn bạc xong, chị dâu đồng ý nhường nhà. Bây giờ cô lại đổi ý?”

Tôi quay sang nhìn Triệu Kiến Văn.

“Cậu nói với người ta là tôi đồng ý?”

Ánh mắt Triệu Kiến Văn chớp một cái.

“Em…”

“Tôi đồng ý lúc nào? Cậu nói đi. Ngày nào, ở đâu, trước mặt ai, tôi từng nói sẽ nhường nhà cho cậu?”

Cậu ta không nói được.

Sắc mặt dì Chu thay đổi, quay sang nhìn Triệu Kiến Văn.

“Kiến Văn, chẳng phải cậu nói chị dâu chủ động đề nghị sao?”

Mồ hôi bắt đầu toát trên trán Triệu Kiến Văn.

“Dì Chu, chuyện này khá phức tạp…”

“Phức tạp gì? Rốt cuộc cậu có lừa nhà chúng tôi không?”

Miệng Triệu Kiến Văn mở ra rồi khép lại, khép lại rồi lại mở ra.

Tôi lấy điện thoại trên bàn trà, bật ghi âm.

“Tôi nói rõ một lần. Căn nhà này do bố mẹ tôi trả toàn bộ tiền mua, giấy chứng nhận bất động sản chỉ có tên tôi. Trong thời gian tôi đi công tác, người nhà họ Triệu làm giả căn cước và chữ ký của tôi rồi bán căn nhà. Từ đầu đến cuối tôi hoàn toàn không biết, càng chưa bao giờ đồng ý.”

Mặt dì Chu hoàn toàn tối sầm.

Bà quay sang Triệu Kiến Văn, giọng cao vút.

“Cậu lừa con gái tôi? Cậu lấy một căn nhà lừa được đi cầu hôn nhà tôi?”

“Không phải lừa, dì Chu, đây thật sự là nhà của nhà chúng cháu…”

“Giấy chứng nhận bất động sản đứng tên ai?” Tôi ngắt lời.

Cậu ta câm miệng.

Dì Chu nhìn cậu ta chằm chằm năm giây rồi tháo chiếc vòng vàng trên tay, đập xuống bàn trà.

“Đây là thứ nhà họ Triệu các người đưa lúc dạm hỏi, bây giờ tôi trả lại. Cuộc hôn nhân này chấm dứt.”

“Dì Chu!” Triệu Kiến Văn hoảng hốt, giơ tay kéo bà.

Dì Chu hất tay cậu ta ra, xách túi đi thẳng ra ngoài.

“Đừng đụng vào tôi. Một gia đình lừa đảo như các người, con gái tôi không dám gả vào.”

Cánh cửa đóng sầm.

Triệu Kiến Văn đứng giữa phòng khách, vẻ mặt như vừa bị ai tát một cái.

Sau đó cậu ta quay sang tôi.

“Chị vừa lòng chưa?”

“Cậu tự lừa người, trách tôi?”

“Nếu không phải chị báo cảnh sát thì ai biết?”