Cũng là tương lai mà tôi đang xây dựng cho con trai mình, Cường Cường.

Cường Cường cũng từ chỗ ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ xíu, nay đã chuyển sang ngồi cạnh chiếc bàn nhỏ mà tôi đặc biệt chuẩn bị cho thằng bé.

Mỗi buổi sáng, con đều ra phụ giúp tôi, đưa đũa cho khách, thu tiền.

Thằng bé trở nên ngày càng vui vẻ, cởi mở và tự tin hơn.

Con không còn là cậu bé nhút nhát nấp sau lưng mẹ, khiếp sợ người nhà họ Cao ngày nào nữa.

Con sẽ đầy tự hào nói với khách hàng: “Bánh bao mẹ cháu làm là ngon nhất quả đất!”

Cuộc sống của tôi, đã hoàn toàn thay đổi.

Tôi không còn là cô Châu Tú Vân phải khúm núm nghe lời, mặc người ức hiếp ở nhà họ Cao nữa.

Tôi là một bà chủ.

Tôi là một người mẹ tháo vát, giàu có và có trách nhiệm.

Còn Cao Kiến Mân thì vẫn im hơi lặng tiếng sống trong căn phòng nhỏ hướng Bắc của anh ta.

Mỗi ngày tan làm về, anh ta sẽ giúp tôi đẩy xe ba gác vào sân, thỉnh thoảng cũng xách giúp tôi xô nước.

Nhưng anh ta rất ít khi chủ động bắt chuyện với tôi.

Anh ta giống như một người ngoài cuộc thầm lặng, chứng kiến cuộc sống của tôi thay đổi nghiêng trời lệch đất.

Anh ta không còn phàn nàn, không còn tranh cãi.

Trên mặt anh ta luôn phảng phất một biểu cảm phức tạp và trĩu nặng.

Tôi biết, trong lòng anh ta đang nghĩ gì.

Anh ta hối hận rồi.

Hối hận vì ban đầu đã không đứng về phía tôi.

Hối hận vì ban đầu đã coi tôi như một công cụ.

Hối hận vì ban đầu đã dồn tôi vào bước đường cùng này.

Nhưng tôi không hề vì thế mà cảm thấy hả hê.

Bởi vì tôi biết, có những tổn thương, một khi đã gây ra thì vĩnh viễn không thể bù đắp.

Giữa chúng tôi, từ lâu đã không thể quay trở lại như xưa được nữa.

Tôi dồn nhiều tâm tư hơn vào việc kinh doanh quán ăn sáng.

Đồng thời, tôi cũng bắt đầu suy nghĩ cách để thanh lý số vàng bạc châu báu dưới hầm chứa một cách hiệu quả nhất.

Kim Thuận Trai là một đường dây tốt, nhưng bán ra số lượng lớn cùng một lúc thì rủi ro quá cao.

Tôi cần một mạng lưới kinh doanh rộng lớn hơn.

Tôi bắt đầu theo dõi giá cả của đủ loại hàng hóa trên thị trường.

Quần áo, đồ gia dụng, xe đạp, đài radio…

Tất cả mọi thứ, tôi đều muốn tìm hiểu, đều muốn thử sức.

Tôi kết hợp mô hình kinh doanh ở Thượng Hải cũ được ghi chép trong những cuốn sổ sách kia, với tình hình thị trường hiện tại.

Ban ngày tôi bận rộn với hàng ăn sáng, tối đến lại chong đèn dầu, mải mê nghiên cứu thị trường.

Đầu óc tôi như một cỗ máy vận hành với tốc độ cao, đầy ắp những ý tưởng táo bạo.

Tôi không còn hài lòng với một quầy điểm tâm nhỏ bé nữa.

Tham vọng của tôi đang từng bước phình to.

Tôi có một cậu con trai, con tôi cần một thế giới rộng lớn hơn.

Tôi có một bí mật, nó cần một sân khấu hoành tráng hơn để tỏa sáng.

Tôi biết, tôi mới chỉ vừa bắt đầu.

Cuộc đời tôi, vẫn còn những thử thách lớn hơn, những cơ hội nhiều hơn đang chờ đón.

Và tôi, đã sẵn sàng rồi.

21

Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chớp mắt đã năm năm trôi qua.

Trước cổng Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh, sạp điểm tâm Châu Ký nay đã lột xác thành Tiệm ăn sáng Châu Ký.

Đó không còn là một quầy hàng dựng tạm bợ bằng chiếc xe ba gác nữa.

Mà là một cửa hàng rộng rãi, sáng sủa, bên trong kê bàn ghế ngay ngắn, trong tủ kính sạch sẽ bày biện đủ loại bánh trái, đồ ăn vặt.

Dưới trướng tôi có hơn mười nhân viên làm thuê, không chỉ bán đồ ăn sáng, mà còn nhận thầu một phần khâu làm các món bánh cho căn tin nhà máy.

Việc làm ăn của tôi ngày càng mở rộng, dần lấn sân sang cả lĩnh vực nhà hàng, bách hóa, thậm chí là bán buôn quần áo.

Từ khu sầm uất trên Phố Cổ Lâu, trải dài đến tận cổng Nhà máy Cơ khí Hồng Tinh ở ngoại ô, đi đến đâu cũng có thể thấy biển hiệu của Châu Ký.

Tôi từ một cô nữ công nhân bình thường, đã trở thành bà chủ Châu nổi tiếng khắp vùng.