Khóe môi nở một nụ cười nhẹ nhõm.
Tôi đẩy cửa bước vào nhà.
Trong phòng yên tĩnh.
Tôi đã thuê người vệ sinh chuyên sâu, xóa sạch mọi dấu vết thuộc về gia đình đó khỏi căn nhà.
Ngay cả một sợi tóc cũng được dọn dẹp sạch sẽ.
Ánh nắng xuyên qua lớp kính sát đất ngoài ban công, rải trên sàn gỗ ấm áp và bóng mịn.
Bàn trà trống không.
Không còn những âm mưu khiến người ta buồn nôn và thứ canh gà giả tạo ấy nữa.
Tôi ném chiếc chìa khóa mới của cửa chống trộm lên bàn trà.
Một tiếng “cạch” trong trẻo vang lên.
Tối nay.
Ăn gì thì ngon nhỉ?