“Alô, Đội trưởng Vương phải không? Chúng tôi đã có mặt tại hiện trường. Bên bị thi hành án từ chối thực hiện nghĩa vụ dọn ra ngoài. Có thể khởi động quy trình cưỡng chế thi hành án rồi.”
Cúp máy. Anh nói với tôi: “Đợi một chút, cảnh sát thi hành án của tòa án sẽ đến ngay.”
Tôi gật đầu.
Quả nhiên. Lý Quyên vẫn chọn cái cách mất mặt nhất.
Khoảng mười phút sau. Cửa thang máy mở ra.
Hai anh cảnh sát mặc đồng phục với nét mặt nghiêm nghị bước ra. Trong tay họ cầm theo tài liệu.
“Là Luật sư Trương phải không?”
“Vâng thưa đồng chí, hai đồng chí vất vả rồi.”
Luật sư Trương bước lên bàn giao tài liệu.
Một anh cảnh sát bước đến gõ cửa.
“Mở cửa! Chúng tôi là người của Cục Thi hành án Tòa án nhân dân! Cô Lý Quyên, hiện tại chúng tôi sẽ tiến hành cưỡng chế thu hồi lại căn 701 tòa A theo đúng pháp luật. Yêu cầu cô lập tức mở cửa hợp tác!”
Bên trong im ắng như tờ.
Cảnh sát lại lặp lại một lần nữa.
Vẫn không có phản ứng.
“Chuẩn bị phá khóa cưỡng chế.”
Anh cảnh sát nói với thợ khóa đi theo phía sau.
Dụng cụ chuyên nghiệp, chưa tới năm phút đã phá tung cái ổ khóa mới thay của Lý Quyên.
Cửa bị đẩy ra.
Lý Quyên giống như một con thú bị dồn vào chân tường, đứng giữa phòng khách.
Căn phòng còn lộn xộn hơn so với lần trước tôi đến.
Đồ đạc vứt lung tung khắp nơi.
“Các người không được vào đây! Đây là nhà tôi!” Chị ta gào thét.
Cảnh sát giơ máy ghi hình thi hành công vụ trên tay lên.
“Cô Lý Quyên, chúng tôi ghi âm ghi hình toàn bộ quá trình. Yêu cầu cô hợp tác với công việc của chúng tôi, không cản trở người thi hành công vụ. Bằng không chúng tôi sẽ áp dụng biện pháp cưỡng chế đối với cô.”
Thuật ngữ pháp lý lạnh lùng như giáng một đòn chí mạng đập nát ảo tưởng cuối cùng của chị ta.
“Bây giờ, yêu cầu cô lập tức thu dọn đồ đạc cá nhân và rời khỏi đây.”
“Tôi không đi! Tôi có chết cũng không đi!” Chị ta bắt đầu giở trò Chí Phèo.
Nhưng cảnh sát đã quá quen với cái cảnh này rồi.
Hai người tiến tới, một trái một phải, trực tiếp khống chế chị ta.
Chị ta giãy giụa, gào thét chửi rủa nhưng vô ích.
“Người của công ty dọn nhà có thể bắt đầu được rồi.”
Luật sư Trương gật đầu với hai người thợ tôi mang tới.
“Toàn bộ những đồ không thuộc về chủ nhà, cứ đóng gói hết đem xuống dưới sân chung cư.”
Hai người thợ bắt đầu làm việc cực kỳ hiệu quả.
Quần áo, đồ chơi, đồ dùng hàng ngày của mẹ con Lý Quyên từng món từng món bị nhét vào thùng các tông.
Lý Quyên bị cảnh sát khống chế, chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.
“Cái nhà” của chị ta, ngay trước mắt chị ta, từng chút từng chút bị lột sạch sành sanh.
Động tĩnh ầm ĩ khiến những người hàng xóm xung quanh mở hé cửa ra, thò đầu vào hóng chuyện.
Họ chỉ trỏ bàn tán về Lý Quyên đang bị cảnh sát xốc nách.
“Úi chà, đây chẳng phải là con mẹ phòng 701 đó sao? Nghe nói căn nhà không phải của mẹ này đâu.”
“Chiếm nhà của em họ, lại còn đuổi người ta ra ngoài. Giờ thì hay rồi, người của tòa án tới luôn.”
“Đúng là nhục nhã quá đi mất.”
Những tiếng xì xào bàn tán đó giống như những mũi kim đâm thẳng vào màng nhĩ của Lý Quyên.
Khuôn mặt chị ta từ đỏ lựng chuyển sang trắng bệch, rồi lại tái xám.
Toàn bộ lòng tự trọng và thể diện của chị ta, ngay trong khoảnh khắc này, đã bị lột sạch sẽ, không còn sót lại một mảnh nào.
Chưa đến một tiếng đồng hồ.
Cả căn nhà đã bị dọn sạch bong.
Tất cả các thùng đồ đều bị chất đống ở khoảng sân trống dưới lầu.
Cảnh sát buông Lý Quyên ra.
“Cô Lý Quyên, đồ đạc của cô đều ở đây. Căn hộ này, từ bây giờ trở đi, không còn bất cứ quan hệ nào với cô nữa. Nếu cô còn có bất kỳ hành vi quấy rối chủ nhà hoặc xâm nhập gia cư bất hợp pháp nào, chúng tôi sẽ lập tức áp dụng biện pháp giam giữ tư pháp đối với cô.”