Ngay lập tức, tôi chuyển ba triệu bốn trăm nghìn sang tài khoản của cậu.
Sau đó, tôi gọi cho cậu một cuộc điện thoại.
“Cậu, tiền nhận được chưa?”
Đầu dây bên kia, là tiếng cậu khóc đến không thành tiếng.
“Nhận được rồi, Vãn Vãn, nhận được rồi…”
“Cậu… cậu xin lỗi con…”
“Con ngoan, cảm ơn con, cảm ơn con đã cứu mạng Tiểu Hạo…”
Tôi an ủi cậu, nói với cậu rằng đây đều là việc tôi nên làm.
Nói với cậu rằng, chúng tôi là người một nhà.
Cúp điện thoại xong, tôi thở ra một hơi thật dài.
Nhiệm vụ cứu người, đã hoàn thành rồi.
Tiếp theo, là cuộc chiến của chính tôi.
8
Ca phẫu thuật của em họ tiến hành vô cùng thành công.
Bác sĩ nói, cậu ấy đã thoát khỏi nguy hiểm, chỉ cần tĩnh dưỡng thật tốt là có thể hồi phục.
Tin tức này là điều duy nhất trong khoảng thời gian ấy khiến tôi thật sự vui vẻ.
Sau khi cậu xử lý xong việc trong nhà, còn đặc biệt từ quê nhà chạy tới thành phố nơi tôi đang ở.
Nhìn cậu già đi rất nhiều, tóc cũng bạc đi quá nửa.
Nhưng ánh mắt cậu nhìn tôi, lại tràn đầy cảm kích và vui mừng.
Cậu còn mang tới một thứ vô cùng quan trọng.
Một tờ giấy nợ đã ngả vàng.
“Vãn Vãn, đây là giấy nợ mà năm đó đám họ hàng cướp tiền đền bù của bố mẹ con viết cho cậu.”
“Dù sau này chúng trở mặt không nhận, nhưng tờ này cậu vẫn luôn giữ.”
“Cậu nghĩ, có lẽ nó sẽ hữu ích với con.”
Tôi nhận lấy tờ giấy mỏng manh ấy, lại cảm giác nặng như ngàn cân.
Đây là bằng chứng sắt đá.
Là chứng cứ trực tiếp và mạnh mẽ nhất chứng minh nguồn gốc số tài sản của căn nhà này.
Có nó, ý định tranh giành căn nhà của Chu Minh sẽ bị đập tan hoàn toàn.
Tôi cẩn thận cất kỹ tờ giấy nợ, trong lòng cũng kiên định hơn hẳn.
Ở bên kia, Chu Minh bắt đầu trở nên bứt rứt bất an.
Hắn chậm chạp vẫn không đợi được một triệu tôi hứa cho hắn.
Hắn bắt đầu gọi điện, nhắn tin cho tôi liên tục, thúc giục tôi.
Tôi chỉ lạnh nhạt trả lời hắn: “Đợi làm xong hết thủ tục đã.”
Sự dây dưa của tôi khiến hắn linh cảm thấy điều không ổn.
Hắn bắt đầu có những động tác nhỏ mờ ám.
Hắn lén chuyển toàn bộ hơn ba vạn còn lại trong tài khoản chung của chúng tôi sang thẻ của hắn.
Sau đó lại nhanh chóng chuyển tiền cho mẹ hắn là Vương Phân.
Hắn tưởng mình làm việc thần không biết quỷ không hay.
Hắn không biết rằng, từng một lần chuyển khoản của hắn đều nằm trong dự đoán của tôi.
Luật sư Trương đã giúp tôi xin phong tỏa tài sản từ sớm, mọi hành động của hắn đều nằm trong tầm giám sát của ngân hàng.
Hành vi cố ý chuyển dời tài sản chung vợ chồng của hắn, đã được ghi nhận vào hồ sơ.
Tôi đã thu thập đầy đủ tất cả chứng cứ.
Đã đến lúc thu lưới rồi.
9
Số tiền thanh toán đợt cuối khi bán nhà, bốn triệu sáu trăm nghìn, đã vào toàn bộ tài khoản.
Tôi lập tức làm theo đề nghị của luật sư Trương, chuyển số tiền này vào một tài khoản cũ của mẹ tôi khi còn sống.
Tài khoản này chỉ được kích hoạt sau khi tôi trưởng thành, là chút niềm nhớ cuối cùng mà mẹ để lại cho tôi.
Chu Minh hoàn toàn không hay biết gì về chuyện này.
Toàn bộ tiền đã được tách biệt triệt để.
Tôi nhắn cho Chu Minh tin cuối cùng.
“Sáng mai chín giờ, gặp ở trước Cục Dân chính.”
Ngày hôm sau, khi tôi ném một xấp giấy tờ xuống trước mặt hắn, sắc mặt hắn lập tức trắng bệch.
Trên cùng là đơn ly hôn.
Bên dưới là sao kê ngân hàng chứng minh hắn cố ý chuyển dời tài sản chung.
Bên dưới nữa là bản ghi chép lời nói từ băng ghi âm cảnh hắn nổi điên chửi mắng cậu tôi, gào lên đòi chiếm đoạt căn nhà của tôi.
Còn có cả bản sao tờ giấy nợ chứng minh nguồn gốc căn nhà ấy.
Chứng cứ xác thực, bằng chứng không thể chối cãi.
Chu Minh nhìn những văn kiện ấy, tay bắt đầu run lên không khống chế được.
Trong đơn ly hôn, viết vô cùng rõ ràng.
Căn nhà là tài sản riêng của tôi trước hôn nhân, không liên quan gì đến hắn.