Nghe tin nhà họ Tống vướng vào vòng lao lý, nhà trai đã hủy hôn ngay trong đêm.
Tống Nhã Kỳ gọi điện vài lần, nhưng Đường Vi không bắt máy lần nào.
Sau đó cô ta nhắn tin bảo: Chị dâu, em thực sự biết sai rồi.
Đường Vi xóa tin nhắn đó đi.
Sai thì phải trả giá.
Không phải giọt nước mắt nào rơi xuống cũng xứng đáng được người khác bao dung đón nhận.
Một năm sau, căn biệt thự Số 9 Vịnh Thịnh Đình lại sáng đèn.
Đường Vi đặt cây bút máy của bố về lại thư phòng, bày những bông hoa mẹ thích nhất bên bậu cửa sổ.
Cô không bán nhà.
Cũng không để bất kỳ một kẻ không liên quan nào dọn vào ở.
Căn nhà đó không chỉ còn là tài sản thừa kế.
Đó là nơi khởi điểm để cô giữ vững ranh giới của cuộc đời mình.
Đêm đó, cô ngồi trong phòng khách, ngắm nhìn khu vườn yên bình ngoài cửa sổ.
Điện thoại hiện lên một thông báo cũ từ hệ thống khóa cửa.
Cùng ngày này một năm trước.
Cửa hông đã mở.
Đường Vi nhìn dòng chữ đó, nhẹ nhàng bấm xóa.
Cánh cửa của quá khứ đã khép lại.
Do chính tay cô khép lại.
Từ nay về sau, kẻ nào còn dám thò tay ra.
Cô sẽ chặt đứt cả người lẫn tay.