Mẹ tôi mua một túi kê nhỏ.

Tôi nói: “Lại nấu cháo à?”

Bà cười.

“Nấu cho ba con.”

“Dạo này dạ dày ông ấy không tốt.”

Ba tôi lập tức nói:

“Tôi không trả một tệ đâu.”

Mẹ tôi liếc ông.

“Ông rửa nồi cho tôi.”

Ba người chúng tôi đều bật cười.

Về đến nhà, mẹ tôi vo kê sạch, ngâm trong bát.

Trong bếp rất nhanh đã bốc lên mùi kê quen thuộc.

Mùi vị đó giống hệt trong Bếp Ấm Một Tệ.

Nhưng lại không giống.

Trước đây nồi cháo đó giống như một cánh cửa mãi mãi mở rộng.

Ai cũng có thể bước vào, ai cũng có thể bưng đi, ai cũng có thể yêu cầu hâm nóng thêm một chút, nấu mềm thêm một chút, rẻ thêm một chút.

Bây giờ nồi cháo này chỉ chậm rãi nấu trong căn bếp nhà chúng tôi.

Lửa là mẹ tôi bật.

Nồi là mẹ tôi canh.

Múc cho ai, múc bao nhiêu, khi nào tắt lửa.

Bà tự mình quyết định.

Mẹ tôi đặt thìa bên cạnh bát, bỗng nói:

“An Nhiên, con nhớ kỹ.”

“Lương thiện không phải là bù cả bản thân mình vào.”

“Một tệ có thể là lòng tốt.”

“Nhưng không thể là cái giá để người khác bóc lột con.”

“Lòng tốt có thể cho.”

“Nhưng chìa khóa, phải nắm trong tay mình.”

Ngoài cửa sổ tuyết rơi rất nhẹ.

Cháo trong nồi sôi ùng ục.

Tôi nhìn đôi mày mắt của mẹ được hơi nóng hun mềm, bỗng cảm thấy bà vẫn là người sẵn lòng nấu cháo cho người khác như trước.

Chỉ là từ nay về sau, sẽ không còn ai có thể giơ cao lá cờ quy định để cướp đi lòng tốt của bà nữa.