“Nghiêm Chính Minh chỉ là một khuôn mặt được tấm gương nuôi dưỡng.”
La Quý lạnh lùng lên tiếng.
“Người thật sự chịu trách nhiệm thay ổ khóa vẫn luôn là tôi.”
Ông ta bất ngờ rút đầu khỏi mặt gương.
Da mặt bị kính cứa rách nhưng không chảy một giọt máu.
Mười tám người chết đồng loạt cúi đầu, nhường cho ông ta một con đường.
Nghiêm Chính Minh mới chỉ mở ổ khóa đầu tiên đã bị La Quý giẫm lên cổ tay.
“Ông tưởng mượn được thân phận của tôi là có thể thay thế tôi sao?”
La Quý cúi xuống nắm tóc Nghiêm Chính Minh, kéo ông ta về phía thang máy.
Nghiêm Chính Minh liều mạng đưa tay về phía tôi.
“Đừng để ông ta chạm vào Trần Khải!”
La Quý giẫm nát những ngón tay của Nghiêm Chính Minh.
Sau đó ông ta quay người nhìn con mắt gương trên ngực Trần Khải.
“Số không, lại đây.”
Cơ thể Trần Khải cứng đờ, thật sự bước lên một bước.
Tôi giữ lấy cánh tay cậu ta.
Cậu ta quay đầu nhìn tôi, trong mắt chỉ còn vẻ mờ mịt.
“Tôi cảm thấy mình quen ông ta.”
“Đó không phải ký ức của cậu.”
La Quý mỉm cười.
“Đương nhiên là ký ức của cậu.”
“Bởi vì khuôn mặt dùng để tạo ra số không vốn thuộc về tôi.”
Con số đếm ngược nhảy đến mười chín.
Ngũ quan Trần Khải giống như bị một bàn tay vô hình xóa đi, bắt đầu trở nên mờ nhạt.
Đồng thời, khuôn mặt La Quý cũng nhanh chóng biến mất.
Họ trở thành hai người không có khuôn mặt.
Chiếc quan tài đen trong hành lang đột nhiên tự trượt đi.
Nó vượt qua tôi và Nghiêm Chính Minh, đâm thẳng vào Trần Khải.
Nắp quan tài từ phía trên rơi xuống.
Trần Khải bị nhốt kín bên trong.
Con số đếm ngược trở về không.
Tất cả ánh đèn lập tức tắt.
Trong bóng tối, La Quý ghé sát tai tôi.
“Chào mừng nhận việc, ông chủ Nghiêm mới.”
15
Tôi giơ tay đánh về phía phát ra âm thanh.
Nắm đấm rơi vào khoảng không.
Trong bóng tối vang lên tiếng quan tài trượt đi.
Nó đang di chuyển theo đường ray về phía giếng thang máy.
“Trần Khải!”
Tôi chạy theo âm thanh nhưng dưới chân lại giẫm phải một khuôn mặt mềm nhũn.
Khuôn mặt ấy phát ra tiếng hét của Nghiêm Chính Minh dưới đế giày tôi.
“Bật đèn!”
“Chìa khóa có lửa!”
Tôi sờ thấy chiếc chìa khóa đồng trên đất, dùng sức đập vào vách đá.
Bề mặt chìa khóa bắn ra một ngọn lửa xanh lam âm u.
Hành lang lại hiện ra trước mắt.
Nghiêm Chính Minh chỉ còn một lớp da mỏng, nằm trên mặt đất không ngừng ngọ nguậy.
La Quý đứng phía sau quan tài đen, dùng hai tay đẩy nó đến gần thang máy.
Khuôn mặt ông ta vẫn trống rỗng.
Tiếng đập của Trần Khải vang lên từ trong quan tài.
“Thả tôi ra!”
Tôi lao tới giữ lấy một góc quan tài.
La Quý giơ tay đẩy tôi.
Khoảnh khắc lòng bàn tay ông ta chạm vào ngực tôi, dưới lớp áo lập tức xuất hiện một tấm thẻ công việc.
Họ tên là Nghiêm Chính Minh.
Mã số mười chín.
“Đây chính là bàn giao.”
Giọng La Quý vang lên từ phía sau khuôn mặt trống rỗng.
“Ông chủ Nghiêm đã mục nát rồi, cậu vừa vặn tiếp quản ông ta.”
“Tôi sẽ không thay ông tiếp tục hại người.”
“Sau khi rời khỏi đây, cậu sẽ không còn nhớ chuyện tối nay.”
Ông ta tăng thêm sức lực.
Tấm thẻ giống như bàn là nóng, lún sâu vào da thịt.
Một lượng lớn ký ức không thuộc về tôi tràn vào đầu.
Những cuộc gọi tuyển dụng, danh sách nhận việc, địa chỉ của các bảo vệ trước đây và cách xử lý sau mỗi vụ tai nạn đều rõ ràng như chính tôi từng thực hiện.
Tôi thậm chí nhớ trong ngăn kéo bàn làm việc còn đặt một chồng thẻ ra vào mới.
Chỉ cần điền tên, nhóm bảo vệ trực đêm tiếp theo sẽ đến đây.
“Ông dùng Nghiêm Chính Minh để khống chế Công ty Hoành Thịnh sao?”
“Thân phận của người sống rất hữu dụng.”
“Cao Văn cũng do ông sắp xếp?”
“Cô ta phát hiện thang máy có vấn đề, từng lén cắt quyền điều khiển.”
La Quý sờ lên khuôn mặt trống rỗng của mình.
“Đáng tiếc, cuối cùng cô ta vẫn lựa chọn tin tôi.”
Tôi nhìn cái đầu dưới đất.
Khuôn mặt ấy đã hoàn toàn mục nát.
Từ ngày đầu tiên nhận việc, mỗi một Cao Văn tôi từng gặp có lẽ đều chỉ là lớp vỏ được tấm gương cho mượn.
Quan tài đã trượt đến mép hành lang.
Chỉ cần tiến thêm nửa mét sẽ rơi xuống giếng thang máy không thấy đáy.
Tôi cắm chìa khóa vào khe nắp quan tài, liều mạng cạy lên.
La Quý nắm gáy tôi, ấn tôi lên nắp quan tài.
“Số không nhất định phải trở lại trong gương.”
“Nếu không, nó sẽ cướp khuôn mặt của tất cả mọi người.”
Trần Khải trong quan tài đột nhiên ngừng đập.
Một lát sau, giọng của tôi vang lên từ bên trong.
“Đừng mở.”
“La Quý bên ngoài là giả.”
Sức lực trong tay La Quý khựng lại.
Giọng nói trong quan tài tiếp tục:
“La Quý thật sự đang ở dưới chân anh.”
Ánh lửa xanh lam chiếu xuống dưới.
La Quý không có bóng dưới chân.
Nhưng cái bóng của ông ta lại đang nằm dưới lớp da Nghiêm Chính Minh, khó khăn bò ra ngoài.
Lớp da người đột nhiên phồng lên.
Một bàn tay già nua thò ra khỏi ngực Nghiêm Chính Minh, nắm chặt mắt cá chân La Quý.
La Quý gầm lên.
Khuôn mặt trống rỗng nứt ra từ chính giữa.
Ở sâu trong khe nứt lại gắn một tấm gương nhỏ bằng lòng bàn tay.
Trong gương đứng Mã Thành Hải của hai mươi bảy năm trước.
Ông ấy đang nắm tay một cậu bé trẻ tuổi.
“Đội trưởng La.”
“Đến lượt ông vào rồi.”