Anh Lý xông lên đẩy Lưu Tĩnh Tĩnh một cái.

“Mỗi tháng tôi được hơn hai mươi nghìn, tất cả đều bị cô phá hỏng!”

“Đều tại cô bày trò đổi thành chín giờ sáng đến năm giờ chiều. Chẳng những khiến chúng tôi chen chúc trên đường, không có thời gian nghỉ ngơi, mà còn không khớp giờ với khách hàng nước ngoài, đến tiền thưởng dự án cũng không lấy được!”

Những người khác cũng lập tức nổi giận.

“Công việc đang yên đang lành bị cô phá tan, cô đúng là sao chổi!”

“Cô trả lại lương hàng tháng cho tôi! Cô đền tiền chiếc xe sang tôi đâm phải đi!”

Lưu Tĩnh Tĩnh lập tức trở thành mục tiêu của tất cả mọi người.

Bị đẩy tới đẩy lui, cô ta cũng dần nổi nóng.

“Đủ rồi! Mọi người giả bộ cái gì!”

“Không phải chính mọi người cũng đề nghị làm từ chín giờ đến năm giờ sao? Còn nói tôi là người mới, có tiếng nói!”

“Chuyện kẹt xe, chuyện không kiếm được tiền dự án, chẳng lẽ trước đây mọi người không nghĩ tới?”

“Chẳng qua lần này tôi thất bại thôi. Nếu thành công, lương tăng gấp đôi, giờ làm cũng giải quyết được, lúc đó mọi người còn vui hơn ai hết! Bây giờ lại muốn đẩy hết trách nhiệm lên một mình tôi, mọi người còn biết xấu hổ không?”

Nói xong, cô ta giật thẻ nhân viên xuống ném xuống đất.

“Công việc rách nát này ai thích thì làm! Tôi không phục vụ nữa!”

“Đám trâu ngựa các người nếu vẫn muốn nhận vài nghìn tệ, ngay cả gia đình cũng không nuôi nổi thì cứ tiếp tục chịu đựng đi!”

Các nhân viên có mặt lập tức bắt đầu dao động.

Anh Lý lại ngẩng đầu lên.

“Giám đốc Lâm, trước đây là lỗi của chúng tôi. Anh có thể đổi giờ làm về như cũ, khôi phục chế độ trước đây được không?”

Những người khác cũng nhìn tôi đầy mong đợi.

“Giám đốc Lâm, đổi lại đi. Nếu không chúng tôi thật sự không làm nổi nữa.”

Tôi nhìn họ một lượt, cuối cùng dừng ánh mắt trên người anh Lý.

“Ý anh là nếu tôi không đổi thì mọi người sẽ nghỉ việc?”

Anh Lý nghiến răng.

“Không, chúng tôi sẽ đình công.”

“Ngay cả mức thu nhập cơ bản để sinh hoạt cũng không đảm bảo được nữa, ai còn có thể nộp đơn nghỉ rồi tiếp tục chờ thêm cả tháng?”

“Cho nên giám đốc Lâm cũng đừng trách chúng tôi. Chúng tôi bị ép đến đường cùng.”

Tôi gật đầu rồi hỏi những người khác:

“Mọi người cũng nghĩ như vậy?”

Bọn họ nhìn nhau, xác nhận xong liền đồng loạt gật đầu.

“Không đổi giờ làm thì đình công. Cùng lắm chúng tôi không cần những khoản quyền lợi còn lại nữa!”

14

“Ha, mọi người sớm làm thế này chẳng phải xong rồi sao?”

Lưu Tĩnh Tĩnh lại tươi cười, vẻ mặt đắc ý.

“Ông chủ Lâm, đây là xu thế chung, lòng người cùng hướng tới. Tôi thấy hôm nay anh lại phải đổi giờ làm rồi.”

“Này, tôi nói các người cũng quá đáng rồi đấy.”

Lúc này, blogger dân sinh vẫn luôn phát trực tiếp cuối cùng cũng không nhìn nổi nữa.

“Bây giờ trong phòng phát trực tiếp toàn là người mắng các người vô liêm sỉ.”

“Trước đây ông chủ cho các người chế độ làm sáu tiếng, các người không hài lòng. Nghe theo đề nghị của các người đổi thành chín giờ sáng đến năm giờ chiều, các người vẫn không hài lòng. Bây giờ lại muốn gây đình công để đổi về như cũ? Chẳng phải đang bắt nạt người ta sao?”

Lưu Tĩnh Tĩnh lập tức trừng mắt nhìn anh ta.

“Đừng quên anh cũng là người đi làm thuê. Xác định rõ địa vị của mình xem nên đứng về phía ai!”

“Tôi đứng về phía lẽ phải. Chẳng lẽ lại đứng về phía một đám vô ơn như các người?”

Blogger cầm điện thoại hướng về phía họ.

“Các người đang vô lý gây sự, phá hoại môi trường lao động. Nếu người lao động ai cũng có suy nghĩ như các người thì doanh nghiệp còn hoạt động thế nào? Xã hội còn vận hành thế nào?!”

Lưu Tĩnh Tĩnh vung tay đánh rơi điện thoại của blogger.

Sau đó lại chĩa mũi nhọn về phía tôi.

“Ông chủ Lâm, nếu anh còn không đưa ra câu trả lời thì tất cả chúng tôi sẽ đình công bỏ đi.”

“Đúng, không chỉ phải đổi giờ làm mà còn phải trả đủ lương tháng này cho chúng tôi, thiếu bao nhiêu bù đủ bấy nhiêu.”

Anh Lý bổ sung.

Lưu Tĩnh Tĩnh giơ ngón cái với anh ta.

Nhìn cảnh này, tôi trầm giọng nói:

“Nếu mọi người cố ý tự ý bỏ việc, vi phạm nghiêm trọng nội quy và gây ảnh hưởng đến hoạt động công ty, công ty sẽ xử lý theo hợp đồng và quy định pháp luật. Mọi người hãy suy nghĩ cho kỹ.”

15

“Cho chúng tôi nghỉ việc à? Hoạt động của công ty anh gián đoạn một ngày cũng không chịu nổi.”

Lưu Tĩnh Tĩnh nói xong liền vung tay.

“Các đồng chí, xem ra anh ta không chịu thỏa hiệp. Vậy thì hôm nay chúng ta dạy cho vị ông chủ trẻ tuổi này một bài học.”

Mọi người đồng loạt nhìn tôi bằng ánh mắt căm ghét rồi trở về chỗ thu dọn đồ đạc.

Trước khi đi, anh Lý và Tiểu Kỷ còn uy hiếp tôi.

“Loại ông chủ như anh đáng đời phá sản!”

Nhưng bọn họ vừa tới cửa thì một nhóm người từ dưới lầu xông lên.

Nghe giọng điệu, có vẻ họ xem buổi phát trực tiếp rồi tìm tới.

Họ chỉ vào đám nhân viên và mắng.

“Chính loại người như các người làm hỏng môi trường việc làm!”

“Dựa vào đình công tập thể để ép ông chủ chấp nhận yêu cầu bất công, các người còn biết xấu hổ không?”