Dừng một lát, ta hạ giọng nhẹ đến gần như không thể nghe thấy: “Mẫu thân…”
Lần này, ta nghe rõ câu trả lời của người.
“Ừm.”
Vị tiên tôn có làn da trắng như tuyết, dung mạo đẹp tựa hoa chậm rãi nhắm mắt.
Chỉ sau vài nhịp thở, người biến thành một con sâu màu đen.
Đó chính là chân thân của sư tôn…
Một con cổ trùng tình cổ.
Ngoại truyện một
Trải qua tròn một trăm năm, cuộc thi tuyển phu quân vẫn chưa chọn ra được người chiến thắng.
Nhưng không thể phủ nhận, mọi người đều đã có rất nhiều thay đổi.
Đại sư tỷ theo một vị trà xanh lão luyện của Hợp Hoan Tông học tập.
Vừa hiểu rõ tâm lý nữ nhân, biết cách nắm bắt trái tim cô nương mình lựa chọn, vừa có thể sử dụng công cụ của nam nhân một cách vô cùng thành thạo.
Ngay cả tông chủ Hợp Hoan Tông cũng tự thấy không bằng.
Nhị sư huynh không còn cố chấp với phòng tối, chuyển sang yêu thích việc làm chó cho ta.
Buổi sáng nhận một cái tát, buổi trưa bị đá một cước, buổi tối còn có thể làm đệm cho tiểu sư muội.
Sờ chiếc vòng cổ trên cổ, hắn cảm thấy cuộc sống tràn đầy hy vọng!
Tiểu sư đệ đau đớn suy ngẫm lỗi lầm, nghiêm túc nghiên cứu các khóa học nam đức. Hiện giờ không chỉ phía trên đeo khuyên, phía dưới còn mang khóa.
Chủ yếu là lên được phòng khách, xuống được nhà bếp.
Đôi lúc ta cũng cảm thấy mình được ăn quá ngon.
Nhưng ta vẫn chưa lựa chọn bất kỳ ai.
Mỗi khi bọn họ hỏi, ta lại dùng cách thức tẩy não họ: “Hãy nghĩ nhiều hơn xem các ngươi có thể trả giá gì cho ta, thay vì có thể nhận được gì từ ta.”
“Có thể tiếp xúc gần gũi với ta đã là phúc phận các ngươi tu được suốt mười kiếp. Nhìn người kia đi, chẳng những cố gắng hơn ngươi mà còn an phận hơn ngươi.”
“Nếu cứ tiếp tục như vậy, khả năng rất lớn là ta sẽ chọn hắn.”
Mỗi lần như vậy, bọn họ đều tái mặt, thấp thỏm bất an rời đi, không còn ép ta phải lựa chọn.
Hình như ta đã phần nào hiểu được chân lý của việc huấn luyện chó.
Không phải dùng roi đánh chó.
Mà là đeo vòng cổ cho chó.
Ngoại truyện hai
Lục Đường Tuyết thường xuyên cảm thấy mình đã nuôi một ổ chó săn.
Con chó lớn ngày ngày đuổi theo con chó thứ hai chạy nhảy vui vẻ: “Ngươi cứ thuận theo ta đi! Cho dù ngươi có gọi rách cổ họng, cũng không có ai đến cứu ngươi đâu!”
“Rách cổ họng! Rách cổ họng!”
Lâu dần, con chó thứ hai bắt đầu nghi thần nghi quỷ. Chỉ cần có một chút động tĩnh là vừa chạy vừa điên cuồng gâu gâu.
“Nhanh lên! Nhanh lên! Nhanh hơn nữa! Người giám sát sắp đến rồi, người giám sát sắp đến rồi! Không…”
Con chó nhỏ luôn trốn trong góc tường, thò đầu nhìn con chó lớn.
“Nàng nhặt ngọc bội của ta, chứng minh nàng là người định mệnh của ta. Nhưng ta hoàn toàn không thích nàng… Haiz, chỉ có thể lấy gà theo gà, lấy chó theo chó thôi.”
Chỉ khi khúc xương đột nhiên xuất hiện, ba con chó này mới trở nên ngoan ngoãn, vây quanh nàng, lần lượt cất tiếng gọi.
“Tiểu sư muội, ta mua bánh táo đỏ và thoại bản dưới phàm gian cho muội!”
“Tiểu sư muội, tối nay có thể đến động phủ của ta không? Ta nhặt được một con mèo biết lộn ngược.”
“Sư tỷ, tỷ chắn đường của ta rồi… Ai bảo tỷ đi xa, ta bảo tỷ đến gần hơn một chút!”
Nếu nói ba con chó kia là trách nhiệm và sự vướng bận của người.
Vậy thì khúc xương chính là người nhà quan trọng nhất, thân yêu nhất của người.
Mỗi lần nhìn thiếu nữ có đôi mắt long lanh, người đều sẽ ngẩn ngơ một lúc. Khúc xương cháy đen năm ấy, bây giờ đã biến thành một sinh mệnh sống động như vậy.
Bất kỳ ai nghĩ đến cũng đều cảm thấy khó tin.
Từ lâu đã không còn là quan hệ sư đồ thông thường.
Cũng không phải tình mẫu tử hay phụ tử thông thường.
Đối với người, nàng là đệ tử, là con cái, là một phần thân thể, là một nửa khác của linh hồn…
Vừa là cốt nhục hòa quyện, vừa là sợi tơ hồng nhân duyên.
Vì nàng mà sinh ra, vì nàng mà vào sinh ra tử, vì nàng mà tiêu hao hết pháp lực, ngủ say suốt một trăm năm, không oán không hối.
Người hiểu nàng hơn bất kỳ ai, cũng tin tưởng nàng.
Nếu là nàng, nhất định có thể xử lý mọi chuyện một cách hoàn hảo. Người chỉ cần chờ hai người gặp lại là được.
Vì vậy, khi Lục Đường Tuyết kết thúc giấc ngủ dài, một lần nữa mở mắt.
Nhìn bốn đồ đệ đang vây quanh giường với những vẻ mặt khác nhau, người chỉ khẽ mỉm cười.
Tuyết đông tan chảy, như gió xuân ấm áp.
“Mọi người, đã lâu không gặp.”