phụ thân thần thiếp nhất định sẽ không để yên đâu!”
**7**
“Công đạo?”
Ta cười lạnh một tiếng, bước qua Hoàng đế đang quỳ trên mặt đất, chậm rãi đi đến trước mặt Hoàng hậu.
“Nếu thiên kim Tể tướng đã muốn công đạo, Ai gia liền cho ngươi một lời công đạo.”
Ta nhìn nàng ta, chỉ vào vệt máu trên mặt, giọng điệu mỉa mai:
“Vết thương này của ngươi, miệng vết thương ở chỗ cằm là sâu nhất, càng kéo về phía mang tai lại càng nông, rõ ràng là dùng sức từ dưới vuốt lên trên. Chiều cao của Ai gia không bằng ngươi, nếu ta đứng đối diện ngươi mà rạch, chiều hướng vết thương đáng lẽ phải từ trên xuống dưới mới đúng.”
Ta dừng một chút, chỉ vào cây kim trâm dính máu dưới đất:
“Hơn nữa, lúc ngươi tự rạch mặt mình dùng sức quá mạnh, cán trâm đã dính mồ hôi và vết máu trong lòng bàn tay ngươi. Nếu Ai gia đoạt trâm của ngươi để hành thích, vị trí và hướng nắm trâm tuyệt đối không thể giống y hệt như lúc ngươi rút trâm xuống. Nếu ngươi cảm thấy Ai gia vu oan cho ngươi, hoàn toàn có thể gọi Ngỗ tác lâu năm của Đề Hình Ty tới nghiệm chứng vết thương và hung khí, xem xem rốt cuộc đây là hành thích, hay là chính ngươi tự ra tay tàn độc!”
Lời này vừa nói ra, sắc mặt Hoàng hậu nháy mắt trở nên vô cùng khó coi. Nàng ta không ngờ rằng, ta lại rành rẽ cả những mánh khóe nghiệm thương của Đề Hình Ty.
“Nghiệm cái gì mà nghiệm! Cho dù là chính ta rạch thì đã sao!”
Hoàng hậu giống như một mụ điên gào thét, trâm ngọc trên đầu rơi lả tả, lớp trang điểm tinh xảo bị nước mắt và máu tươi làm cho nhòe nhoẹt. Nàng ta chỉ thẳng vào Hoàng đế, điên cuồng kêu gào:
“Cha ta là đương triều Tể tướng! Môn sinh cố lại phủ khắp triều đình! Trong tay càng nắm giữ huyết mạch của hơn phân nửa quốc khố!”
“Hoàng thượng, ngài có thể ngồi vững giang sơn này, toàn dựa vào phụ thân ta chu toàn trên triều đường! Thái hậu hôm nay nếu dám đụng đến một sợi lông tơ của ta, phụ thân ta tuyệt đối sẽ không để yên! Đến lúc đó triều đình chấn động, ta xem cái hoàng vị này của các người còn giữ nổi hay không!”
“Triều đình không thể thiếu cha ta! Các người ai dám đụng đến ta!”
Giọng nói của Hoàng hậu vang vọng chói tai trong Ngự Hoa Viên, mang theo một loại tự tin điên cuồng rằng chúng ta không dám làm gì nàng ta.
Hoàng đế sắc mặt xanh mét, tức giận đến toàn thân phát run, đang định nổi đóa.
“Cha ngươi là cái thá gì?”
Một giọng nam trầm thấp lười biếng, nhưng lại mang theo sát ý khủng bố, bùng nổ ở vòm cổng Ngự Hoa Viên.
“Cũng dám để thê tử của ta phải chịu ủy khuất sao?”
Nghe thấy giọng nói này, hai đầu gối Hoàng đế mềm nhũn. Bậc Cửu ngũ chí tôn vừa nãy còn oai phong lẫm liệt, nháy mắt đã ngoan ngoãn bò rạp trên mặt đất, trán dán chặt xuống nền gạch xanh, lớn giọng hô to:
“Nhi thần, cung nghênh Phụ hoàng!”
Tất cả mọi người giống như bị sét đánh trúng, đồng loạt quay đầu.
Một người đàn ông cao lớn, dung mạo anh tuấn như thiên thần bước những bước dài vào giữa sân. Dấu vết thời gian không để lại nhiều trên khuôn mặt hắn, ngược lại còn trầm định ra một loại uy nghiêm của bậc Đế vương khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Chỉ bằng một ánh mắt, Hoàng hậu vừa nãy còn kiêu ngạo không ai bì nổi nháy mắt đã mềm nhũn ngã gục xuống đất, thậm chí ngay cả hô hấp cũng quên mất.
Đó chính là vị Diêm vương sống chân chính của triều Đại Phụng, vị Khai quốc chi quân đã đánh hạ mảnh giang sơn này – Thái thượng hoàng.
Thái thượng hoàng không biểu cảm đi tới. Một tên thị vệ vừa nãy định dùng đao bức bách ta đang chắn giữa đường, còn chưa kịp phát ra tiếng kêu thảm thiết đã bị hắn một cước đá văng xa ba trượng, hộc máu cuồng loạn rồi ngất xỉu.
Thái thượng hoàng đi thẳng đến trước mặt ta, một phen ôm ta vào lòng, nâng bàn tay vừa mới bốc hạt thông của ta lên, lông mày nhíu chặt: