Sau khi niêm yết, có phóng viên hỏi tôi: “Cô Lâm, giờ giá trị tài sản của cô đã vượt trăm triệu, cô cảm thấy thế nào?”

Tôi nói: “Không phải tài sản của tôi vượt trăm triệu. Tôi chỉ chứng minh rằng code của tôi xứng đáng với cái giá đó.”

Phóng viên hỏi tiếp: “Chuyện giữa cô và chồng cũ giờ nhiều người đã biết. Có người nói cô trả thù, có người nói cô bảo vệ quyền lợi. Bản thân cô định nghĩa thế nào?”

Tôi nghĩ một lúc.

“Tôi không cần định nghĩa. Tôi chỉ làm điều mình nên làm.”

“Điều cô nên làm là gì?”

“Rời khỏi một người không tôn trọng tôi. Lấy lại thứ thuộc về tôi. Sống cuộc đời tôi muốn sống.”

“Chỉ vậy thôi sao?”

“Chỉ vậy thôi.”

Phỏng vấn kết thúc, tôi nhận được một tin WeChat.

Từ một số lạ.

“Cô Lâm, tôi là chủ nợ của Chu Viễn. Anh ta nợ tôi ba triệu, nói có thể dùng ‘tài sản chung’ của anh ta và cô để trả nợ. Cô có tiện trao đổi không?”

Tôi chụp màn hình tin nhắn, gửi cho luật sư của mình.

“Luật sư Trần, trường hợp này xử lý thế nào?”

Luật sư Trần trả lời ngay: “Không cần để ý. Trong thỏa thuận ly hôn của hai người ghi rất rõ, nợ ai người nấy chịu. Nợ của anh ta không liên quan gì đến cô.”

Tôi chặn số đó.

Nợ của Chu Viễn là chuyện của Chu Viễn.

Không liên quan gì đến tôi.

Từ nay về sau, không còn bất kỳ liên quan nào nữa.

Hôm nay, tròn một năm sau.

Tôi ngồi trong văn phòng công ty mới, nhìn ra cảnh đêm ngoài cửa sổ.

Đây là công ty do chính tôi sáng lập.

Quy mô không lớn, chỉ hơn ba mươi người.

Chúng tôi làm công cụ AI cho doanh nghiệp.

Năm ngoái vừa gọi vốn A thành công, định giá tám mươi triệu.

Không nhiều, nhưng đủ rồi.

Cổ phần của tôi là 51%.

Không phải 5%, mà là 51%.

Tôi là nhà sáng lập, CEO, đồng thời là người phụ trách kỹ thuật của công ty này.

Tất cả code đều do tôi viết.

Toàn bộ bản quyền đều đứng tên tôi.

Lần này, tôi sẽ không lặp lại sai lầm nữa.

Điện thoại rung.

Tin nhắn từ một nhân viên mới.

“Lâm tổng, code phiên bản mới đã review xong, có thể đưa vào vận hành chưa ạ?”

Tôi trả lời: “Cho vận hành đi.”

Tôi đứng dậy, bước đến trước cửa kính sát đất.

Ánh đèn thành phố rất đẹp.

Tôi nhớ lại đêm năm năm trước, khi mình viết dòng code đầu tiên trong căn phòng thuê chật chội.

Khi đó tôi chẳng có gì.

Chỉ có code.

Còn bây giờ, tôi có công ty của riêng mình, có ngôi nhà của riêng mình, có cuộc đời của riêng mình.

Tất cả những điều này, đều do chính tôi tự tay giành lấy.

Quý giá hơn bất kỳ của hồi môn nào.

Tôi mỉm cười.

Rồi quay lại trước máy tính, tiếp tục viết code.

Đó là công việc của tôi.

Cũng là cuộc sống của tôi.

Và hơn hết, là tất cả của tôi.

HẾT