24

Lời tỏ tình bất ngờ khiến Ôn Chiêu Vân có chút bối rối.

Cô nuốt nước bọt, suy nghĩ thật lâu mới nói ra một câu:

“Với điều kiện của anh, hoàn toàn có thể tìm một người phụ nữ xuất sắc hơn em.”

Hoàn toàn không cần phải tìm một người phụ nữ đã ly hôn và từng sinh con như cô.

Mạnh Ngôn Sinh hiểu ý cô, nhưng lại không đồng tình với những gì cô nói:

“Cho dù đối phương có xuất sắc thế nào, nếu không hợp nhau về sở thích, không có tiếng nói chung thì ở bên nhau cũng không hạnh phúc được.”

Ôn Chiêu Vân sững người.

Trước đây cô chưa từng nghĩ đến vấn đề này.

Cô và Nghiêm Đông Thanh chẳng có sở thích chung gì, vậy mà cô vẫn cứ tin vào cảm giác rồi lao đầu vào hôn nhân.

Phải thừa nhận, Mạnh Ngôn Sinh sống rất tỉnh táo.

Nếu như trước khi đồng ý kết hôn với Nghiêm Đông Thanh cô gặp được anh, có lẽ hiện tại mọi chuyện đã khác.

Chỉ tiếc là họ gặp nhau không đúng lúc.

Giờ đây, Ôn Chiêu Vân đã không còn khao khát gì với chuyện tình cảm nam nữ nữa.

Cô áy náy nhìn Mạnh Ngôn Sinh: “Ngôn Sinh, anh rất tốt, nhưng em không có ý định bước vào một mối quan hệ mới.”

Tưởng rằng Mạnh Ngôn Sinh sẽ thất vọng hay buồn bã, nhưng ngoài dự đoán, anh chỉ nhún vai và cười nhẹ.

“Anh biết sẽ là kết quả như vậy. Nếu em đồng ý ngay thì đã không phải là Ôn Chiêu Vân mà anh quen biết rồi.”

“Nhưng có thể đừng vì chuyện này mà ảnh hưởng đến tình bạn của chúng ta được không? Anh không muốn mất đi một người bạn tốt như em.”

Tâm trạng của Ôn Chiêu Vân nhẹ nhõm hẳn.

“Dĩ nhiên là không rồi.”

Cô khá quý mến Mạnh Ngôn Sinh — là kiểu quý mến của tình bạn.

Việc Ôn Chiêu Vân nhiều ngày không về nhà, cha mẹ Nghiêm Đông Thanh cuối cùng cũng biết.

Mẹ Nghiêm gọi điện đến, giọng điệu cẩn trọng thăm dò:

“Chiêu Vân, con và Đông Thanh có phải cãi nhau không?”

Ôn Chiêu Vân không biết nên nói thế nào với mẹ Nghiêm chuyện cô và Nghiêm Đông Thanh muốn ly hôn.

Suốt năm năm kết hôn, cha mẹ Nghiêm đối xử với cô rất tốt, biết cha mẹ cô đã mất, họ luôn coi cô như con gái ruột.

Chỉ tiếc là, cô không có phúc tiếp tục làm con dâu họ nữa.

Sau một lúc do dự, Ôn Chiêu Vân vẫn quyết định nói thật:

“Mẹ, con và Đông Thanh sắp ly hôn rồi.”

Mẹ Nghiêm không ngờ mọi chuyện lại nghiêm trọng đến vậy:

“Chiêu Vân, có phải nó bắt nạt con không? Sao đang yên đang lành lại đòi ly hôn?”

Ôn Chiêu Vân thở dài:

“Trong lòng Đông Thanh luôn có người khác, cuộc hôn nhân như vậy dù tiếp tục cũng chẳng có ý nghĩa gì.”

Mẹ Nghiêm lập tức hiểu ra.

Bà biết rõ về Giang Tích Niệm, chỉ không ngờ đã nhiều năm trôi qua mà Nghiêm Đông Thanh vẫn không quên được cô ta.

Biết là con trai mình có lỗi, mẹ Nghiêm cũng không nói gì thêm, chỉ thở dài một tiếng.

Sau khi gác máy, Ôn Chiêu Vân gửi một tin nhắn cho Nghiêm Đông Thanh.

Trong khung trò chuyện vẫn là loạt tin nhắn anh đã gửi trước đó, cô chưa đọc lấy một cái, cũng không nghe bất kỳ đoạn ghi âm nào.

Cô soạn tin nhắn rồi gửi đi:

【Dành chút thời gian để hoàn tất thủ tục ly hôn đi.】

Rất nhanh sau đó, Nghiêm Đông Thanh đáp lại:

【Anh không ly hôn!】

Cứ kéo dài như thế cũng chẳng thay đổi được gì.

Ôn Chiêu Vân tuyệt đối không quay đầu lại. Mỗi khi nghĩ đến chuyện giữa Nghiêm Đông Thanh và Giang Tích Niệm, cô lại cảm thấy buồn nôn như nuốt phải ruồi bọ.

【Nếu anh cứ muốn làm lớn chuyện ra tòa thì tùy.】

Thái độ của Ôn Chiêu Vân vô cùng rõ ràng — cuộc hôn nhân này bắt buộc phải chấm dứt.

Dưới tên Nghiêm Đông Thanh hiện dòng chữ “đang nhập”, một lúc lâu sau mới gửi một tin nhắn tới:

【Em chọn thời gian đến Cục Dân chính đi.】

Nhìn thấy dòng tin nhắn này, Ôn Chiêu Vân có cảm giác tảng đá lớn đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được nhấc ra.

Ngón tay cô lướt nhanh trên màn hình điện thoại:

【Sáng thứ Hai, chín giờ.】

Phải ly hôn, hơn nữa là càng nhanh càng tốt.

Ai mà biết được đến lúc đó Nghiêm Đông Thanh có phát điên mà đổi ý nữa không?

Vào ngày làm thủ tục ly hôn, Ôn Chiêu Vân đặc biệt mua một bộ đồ mới — là kiểu trang phục thường ngày gọn gàng, dứt khoát.

Cô vẫn còn nhớ, vào ngày cô và Nghiêm Đông Thanh đi đăng ký kết hôn, cô đã mặc một chiếc váy.

Vì công việc, cô rất ít khi mặc váy.

Ngày hôm đó, cô muốn dùng một phiên bản khác của bản thân để đón chào cuộc sống hôn nhân mới mẻ, nhưng không ngờ, cuối cùng lại rối ren một mảnh.

Bây giờ, cô chỉ muốn được sống đúng với chính mình.

Khi Nghiêm Đông Thanh nhìn thấy cô trước cổng Cục Dân chính, anh có chút thất thần.

Anh như nhìn thấy lại người nhiếp ảnh gia từng lang bạt khắp thế giới năm nào.

Chỉ mới rời khỏi nhà hai tháng, mà Ôn Chiêu Vân đã thay đổi quá nhiều.

Nghiêm Đông Thanh cảm thấy không nỡ:

“Chiêu Vân, chúng ta…”

Anh muốn nói: “Chúng ta thật sự không còn cơ hội nữa sao?”

Nhưng lời còn chưa thốt ra, Ôn Chiêu Vân đã quay người rời đi.

Anh chỉ có thể nhìn bóng lưng cô, thất vọng thở dài.

Khi con dấu thép đóng lên tờ giấy ly hôn, Nghiêm Đông Thanh cảm thấy như trái tim mình bị moi rỗng.

Ngay cả khi nhìn thấy Giang Tích Niệm bên người đàn ông khác, anh cũng chưa từng đau đớn đến vậy.

Lần này, anh thật sự đã mất cô rồi.

Cầm lấy giấy ly hôn, Ôn Chiêu Vân lập tức đứng dậy rời khỏi, không chút lưu luyến.

Khi Nghiêm Đông Thanh đuổi theo ra ngoài, cô đã lên xe.

Anh chỉ có thể đứng ngẩn ra nhìn chiếc xe lao đi mất hút.

Chương 25

Hôm đó, khi Giang Tích Niệm làm ầm lên ở khách sạn, cô bị người qua đường quay lại và đăng lên mạng.

Rất nhanh, chuyện giữa cô và Nghiêm Đông Thanh cũng bị đào bới ra.

Không ít cư dân mạng còn đăng cả ảnh hai người từng đi du lịch cùng nhau.

Hình tượng hoàn mỹ của Giang Tích Niệm hoàn toàn sụp đổ.

Sự nghiệp của cô tụt dốc không phanh vì bê bối, các buổi biểu diễn đã định cũng bị hủy bỏ.

Người đàn ông từng tặng cô xe sang, biệt thự, sau khi scandal nổ ra thì cũng bặt vô âm tín.

Cô chỉ có thể ngày ngày trốn trong nhà, sống như chuột chui rúc trong cống.

Nhưng cô sao cam tâm?

Cô vẫn còn có Nghiêm Đông Thanh — anh ấy yêu cô đến vậy, chắc chắn sẽ không bỏ rơi cô.

Giang Tích Niệm một mình đến nhà Nghiêm Đông Thanh.

Lúc ấy, anh đang dọn dẹp trong nhà, nghe thấy chuông cửa, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác phấn khởi.

Lẽ nào là Ôn Chiêu Vân quay về?

Dù sao thì họ vẫn còn một đứa con, cô không thể nhẫn tâm bỏ rơi con trai mình được.

Dù có ly hôn, chỉ cần còn có Tiểu Bắc, anh vẫn còn cơ hội.

Nghĩ đến đây, Nghiêm Đông Thanh vui mừng bỏ việc đang làm dở, vội vàng ra mở cửa.

Nhưng khi thấy người đứng trước cửa là Giang Tích Niệm, nụ cười trên mặt anh lập tức tắt ngấm.

“Cô đến đây làm gì? Nhà tôi không chào đón cô.”

Nói xong, anh định đóng cửa lại.

Giang Tích Niệm vội ngăn lại, nước mắt rưng rưng nhìn anh:

“Đông Thanh, em biết em sai rồi. Em đã cắt đứt với anh ta rồi, anh tha thứ cho em, cho em một cơ hội nữa được không?”

Câu nói đó nghe sao mà quen thuộc, Nghiêm Đông Thanh bỗng nhớ ra — không lâu trước, anh cũng đã nói những lời như vậy với Ôn Chiêu Vân.

Khuôn mặt anh nóng lên vì xấu hổ, lại càng thêm tức giận.

“Cô cắt đứt hay không thì liên quan gì đến tôi? Mau cút đi!”

Giang Tích Niệm nhào đến ôm chặt lấy anh:

“Em không đi! Ngần ấy năm tình cảm, anh nói bỏ là bỏ sao?”

“Đông Thanh, em không bận tâm đến cuộc hôn nhân của anh và Ôn Chiêu Vân, anh cũng cho em một cơ hội đi mà!”

Cô không bận tâm đến việc anh từng kết hôn với Ôn Chiêu Vân, nhưng Nghiêm Đông Thanh thì lại để tâm chuyện cô dây dưa với người đàn ông khác.

Nhìn gương mặt xinh đẹp trước mắt, đôi mắt hạnh tuyệt mỹ ấy đang ươn ướt vì nước mắt — nhưng trái tim anh lại chẳng còn chút thương xót nào.

“Tôi đã nói rồi, Giang Tích Niệm, chúng ta kết thúc rồi.”

Giang Tích Niệm vừa khóc vừa lắc đầu:

“Không thể nào, chúng ta đã yêu nhau nhiều năm như thế, sao có thể nói kết thúc là kết thúc được?”

“Em biết anh đang giận em, nhưng em không tin anh không còn yêu em.”

Cô và Nghiêm Đông Thanh giữ mối quan hệ ấy suốt từng ấy năm, chính là vì anh yêu cô đến tận xương tủy.

Trên đời này sẽ chẳng còn người đàn ông nào yêu cô nhiều như anh ấy nữa.

Nghiêm Đông Thanh nghe những lời đó chỉ cảm thấy buồn nôn, anh cảm thấy bản thân trước đây đúng là một kẻ ngốc.

Anh đẩy mạnh Giang Tích Niệm ra.

“Rầm” một tiếng, cánh cửa bị đóng sầm lại.

Giang Tích Niệm bị âm thanh đóng cửa vang dội làm cho sững sờ.

Lúc này cô mới nhận ra, người đàn ông từng yêu cô nhất thật sự đã không cần cô nữa rồi.

Người từng vì một cái nhíu mày của cô mà lo lắng không yên, giờ đây mặc cho cô khóc lóc đến mức nào, cũng chẳng còn bận tâm nữa.

Nghiêm Đông Thanh trở vào nhà, nhìn căn nhà quen thuộc, trong lòng lại dâng lên một trận trống trải.

Dù anh đã cắt đứt với Giang Tích Niệm, nhưng Ôn Chiêu Vân cũng không thể quay về nữa.

Lúc này, Ôn Chiêu Vân vừa giành giải quán quân trong cuộc thi triển lãm nhiếp ảnh.

Tay cô cầm chiếc cúp, trong lòng là một cảm giác vững vàng chưa từng có, cô cảm thấy như vận mệnh của mình cuối cùng đã nằm trong tay chính mình.

Mạnh Ngôn Sinh – người cũng tham gia cuộc thi – tuy bị Ôn Chiêu Vân vượt mặt, nhưng vẫn chân thành vỗ tay chúc mừng cô.

Cuộc thi lần này được phát sóng trực tiếp, hình ảnh Ôn Chiêu Vân nhận giải gây nên làn sóng không nhỏ trên mạng.

Tất cả những điều này đều nhờ “công” của Giang Tích Niệm.

Cư dân mạng đồng loạt đào ra chuyện Ôn Chiêu Vân chính là người vợ đáng thương bị Giang Tích Niệm chen chân vào hôn nhân.

Tài khoản mạng xã hội của cô ngay lập tức tăng thêm hơn một triệu người theo dõi, phần bình luận cũng bùng nổ theo.

Rất nhiều fan để lại bình luận:

【Chị đúng chuẩn “chị đại”, yêu quá trời.】

【Một người phụ nữ ngầu như thế không nên thuộc về bất kỳ người đàn ông nào, chị nên bay trên bầu trời của chính mình.】

【Chúc mừng chị, thoát khỏi tra nam tiện nữ, sống cuộc đời rực rỡ.】

【Mọi người có nhận ra không, từ đầu đến cuối chị ấy chưa từng nói một lời nào xấu về Giang Tích Niệm hay chồng cũ.】

Hộp thư riêng của cô cũng tràn ngập những lời nhắn ấm áp, Ôn Chiêu Vân tuy không trả lời, nhưng đều đọc qua hết.

Nghiêm Đông Thanh cũng biết tin cô đoạt giải thông qua mạng.

Nếu là trước khi kết hôn, điều này chẳng có gì lạ.

Nhưng bây giờ, Ôn Chiêu Vân là người từng từ bỏ nhiếp ảnh vì kết hôn với anh, năm năm sau, cô ly hôn và một lần nữa giành chiến thắng.

Đối với cô, đó có thể được xem như một sự tái sinh.

Nghiêm Đông Thanh cũng đăng một lời chúc mừng, chỉ tiếc là chẳng nhận được hồi đáp.

Có lẽ anh nên cảm thấy may mắn, ít ra cô cũng không chặn tất cả các kênh liên lạc.

Lời chúc ấy, Ôn Chiêu Vân có thấy, nhưng với cô mà nói, chẳng có ý nghĩa gì cả.

Nghiêm Đông Thanh vẫn sẽ tồn tại trong cuộc sống sau này của cô, khi có thời gian cô sẽ đến thăm con.

Nhưng anh đã không còn quan trọng nữa, chỉ là một người quen biết mà thôi.

Không nhận được hồi âm, Nghiêm Đông Thanh không cam lòng, lại kéo con trai gửi cho cô một tin nhắn thoại.

【Mẹ ơi mẹ giỏi quá, mẹ là niềm tự hào của con.】

Tin nhắn này, Ôn Chiêu Vân đã nghe.

Nếu là trước đây nghe được lời này từ Nghiêm Tiểu Bắc, cô sẽ rất vui, rất xúc động, nhưng hiện tại, cảm xúc của cô lại vô cùng bình lặng.

Đứa trẻ không hiểu chuyện, bị người lớn có dã tâm dẫn dắt sai đường, cô có thể tha thứ, nhưng không bao giờ có thể như trước nữa.

Một tuần sau khi nhận giải, Ôn Chiêu Vân lại lên đường bay sang châu Phi.

Trên máy bay, cô gặp một người quen.

Mạnh Ngôn Sinh nhìn thấy Ôn Chiêu Vân thì mừng rỡ hỏi:

“Em cũng đi châu Phi à?”

Ôn Chiêu Vân mỉm cười:

“Đúng vậy, trùng hợp quá.”

Chiếc máy bay chở theo những con người mang đầy nhiệt huyết với cuộc sống tương lai, bay vào bầu trời xanh thẳm.

Bay đi tìm kiếm ước mơ, tìm kiếm ý nghĩa của cuộc đời.

Hết