Nói rồi, bà ta liên tiếp tát tới tấp, vẫn chưa hết hận, liền rút luôn cây kim thoa trên đầu, hung hăng rạch mạnh lên mặt Thẩm Ngọc Lạc.
“Ngươi hại nhi tử ta nông nỗi này, ngươi còn muốn sống yên ổn? Nằm mơ!”
Thẩm Ngọc Lạc rú lên một tiếng thảm thiết, ôm chặt lấy khuôn mặt, máu tươi chảy dọc qua kẽ tay. Cả khuôn mặt ả bị Thừa Viễn Hầu phu nhân rạch một đường dài từ trái sang phải, máu me đầm đìa.
“Mặt của ta! Đau quá, nương cứu con!”
Thẩm Ngọc Lạc khóc thét trong đau đớn, ôm lấy khuôn mặt thống khổ vạn phần.
Ả vốn luôn được nâng niu bảo bọc trong lòng bàn tay, nay bị Hầu phu nhân đối xử như vậy, ả sợ hãi run rẩy như cầy sấy.
Người nhà Thẩm gia xót con nhưng chẳng ai dám ho he nửa lời. Nghe hạ nhân bẩm báo chuyện do ả làm, ai cũng biết Thừa Viễn Hầu chỉ có độc nhất đứa con trai này, cưng như tròng mắt.
Nay bị Thẩm Ngọc Lạc đâm ra phế nhân, đoạn tuyệt hương hỏa, không bắt ả đền mạng đã là khai ân lắm rồi.
Hơn nữa Thừa Viễn Hầu gần đây lại lập công, Hoàng thượng sắp ban thưởng. Nếu Hầu gia nhân cơ hội này dâng tấu vạch tội Thẩm Thượng thư dung túng con cái, ông ta cũng chẳng được yên thân.
“Khi thương thế của Hành Chi chưa khỏi hẳn, ngươi phải tới hầu hạ Thế tử! Bao giờ nó khỏi, ngươi mới được hồi phủ.”
Thẩm Ngọc Lạc bị đóng gói gửi thẳng vào Thừa Viễn Hầu phủ.
Thừa Viễn Hầu hồi phủ mới biết chuyện xảy ra ban ngày, tựa như ngũ lôi oanh đỉnh. Đích tử bị cắt đứt tử tôn căn, đây là muốn Tiêu gia tuyệt hậu a!
Thẩm Ngọc Lạc và Tiêu Hành Chi vốn là thanh mai trúc mã, ngày trước đến Hầu phủ luôn được đón tiếp bằng nụ cười, nay lại trở thành cái gai trong mắt, cái đinh trong thịt của cả Hầu phủ.
Tiêu Hành Chi chịu đả kích nặng nề, tính tình đại biến. Mỗi ngày nhìn thấy Thẩm Ngọc Lạc là đập phá đồ đạc: “Cút ra ngoài! Ngươi hại ta thê thảm thế này, sao ngươi còn mặt mũi xuất hiện trước mặt ta!”
7.
Thế nhưng, Hầu phu nhân và Hầu gia lại đích thân đến Thôi gia cầu kiến, chỉ vì hôn sự của Thế tử.
Mẫu thân ta vừa từ nhà ngoại ở Giang Nam trở về, nghe rõ ngọn nguồn câu chuyện, chỉ cười lạnh một tiếng: “Hầu gia, phu nhân, điều mình không muốn, đừng ép người khác. Nhi tử của ngài dung túng Thẩm tiểu thư gây họa, nay tiền đồ hủy hoại, sao ngài lại bắt nữ nhi của ta gả sang đó?”
“Các người cũng là bậc phụ mẫu, sao có thể nhẫn tâm như vậy.”
“Hôm đó lễ định thân còn chưa thành, cũng là ý trời, Thôi gia chúng ta vạn vạn lần không thể gả con gái vào Tiêu gia.”
“Chuyện thế này, đương nhiên là ai gây họa, người đó chịu tội.”
“Hầu phu nhân, chuyện này các người nên đi tìm Thẩm gia, chứ không phải Thôi gia.”
Hầu phu nhân mặt xám xịt: “Nhưng hai nhà chúng ta đã định hôn ước, nay nhi tử ta vừa gặp nạn các người liền từ hôn, không sợ người đời chọc ngoáy sau lưng sao?”
Ta bước ra, vết thương trên cánh tay phải vẫn còn đang băng bó: “Hầu phu nhân, lúc Thẩm Ngọc Lạc làm ta bị thương, Thế tử nói chỉ là vết thương nhỏ có gì to tát đâu. Ngài ấy cũng chưa bao giờ coi ta là thê tử chưa cưới.”
“Ngài ấy giữa thanh thiên bạch nhật ngang nhiên thiên vị Thẩm Ngọc Lạc, thấy ta bị thương còn buông lời lạnh nhạt. Nếu trong lòng ngài ấy chưa bao giờ có vị trí của thê tử chưa cưới là ta, thì vì cớ gì ta phải giữ lấy hôn ước này?”
“Hơn nữa, Thế tử và Thẩm Ngọc Lạc đã sớm âm thầm tư định chung thân. Ta không nói ra chẳng qua là nể mặt Thế tử, sao Tiêu gia các người còn muốn ăn vạ Thôi gia chúng ta ư?”
“Hay là để đem chuyện của Thế tử và Thẩm Ngọc Lạc ra giữa kinh thành nói cho rõ, để mọi người bình lý nhé?”
Kiếp trước, mãi về sau ta mới biết bọn chúng đã sớm qua lại tư định chung thân. Thẩm Ngọc Lạc hủy hoại dung mạo và danh tiết của ta, lại đúng ý của Tiêu Hành Chi.
Lần này thì cứ để chúng trói chặt với nhau, ta sẽ thành toàn cho bọn chúng.