“Nếu cô phối hợp ly hôn đàng hoàng, chúng ta còn có thể chia tay trong hòa bình, nếu cô cố chấp giành quyền nuôi con và không muốn chia đôi tài sản, vậy thì ra tòa, đến lúc đó tôi sẽ nộp bằng chứng cô chuyển tài sản, cùng những bằng chứng cô không tôn trọng tôi và không hiếu thuận với ba mẹ tôi, tôi tin tòa án sẽ có phán quyết công bằng.”

Tô Mạn Đình im lặng.

Cô ta biết tôi nói được làm được.

Nếu thật sự ra tòa, cô ta không những có thể mất quyền nuôi con, mà còn có thể bị chia ít tài sản, thậm chí ảnh hưởng đến công việc.

Rất lâu sau, cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, giọng mang theo vài phần không cam lòng.

“Quyền nuôi con thuộc về anh, căn nhà thuộc về anh, tài sản chung sau hôn nhân chia đôi, nhưng anh phải đảm bảo em có quyền thăm con.”

“Được.”

Tôi nói.

“Quyền thăm nom có thể thỏa thuận, nhưng phải dưới sự giám sát của tôi, và không được ảnh hưởng đến cuộc sống và sự trưởng thành bình thường của con.”

“Được.”

Tô Mạn Đình gật đầu.

Cứ như vậy, chúng tôi đạt được thỏa thuận ly hôn.

Vài ngày sau, chúng tôi cùng đến cơ quan đăng ký kết hôn để làm thủ tục ly hôn.

Khoảnh khắc cầm tờ giấy chứng nhận ly hôn trên tay, trong lòng tôi không có chút buồn bã nào, chỉ có sự nhẹ nhõm và giải thoát.

Còn Tô Mạn Đình, khi cầm tờ giấy ấy, trong lòng lại trăm mối ngổn ngang.

9.
10.
Sau khi ly hôn, tôi dùng phần tài sản được chia, cộng với tiền tiết kiệm của mình, mua một căn nhà vừa phải trong khu trung tâm.

Ngôi nhà được trang trí ấm cúng, tràn đầy cảm giác của gia đình.

Ba mẹ ở lại bên tôi, giúp tôi chăm sóc con.

Nhưng tôi thương họ tuổi đã lớn, không muốn họ quá vất vả, nên đặc biệt thuê thêm một người giúp việc.

Người giúp việc rất chăm chỉ và có tình thương, chăm sóc con rất chu đáo, ba mẹ tôi cũng nhẹ gánh hơn nhiều.

Tôi quay lại công ty cũ làm việc.

Vì trước đây thành tích công việc luôn tốt, cộng thêm khoảng thời gian lắng đọng và trưởng thành vừa rồi, tâm thế của tôi trở nên chín chắn và điềm tĩnh hơn, công việc cũng ngày càng thuận tay.

Không lâu sau, tôi được thăng chức, lương cũng tăng đáng kể.

Mỗi ngày tan làm về nhà, nhìn thấy nụ cười đáng yêu của con, nhìn gương mặt hiền từ của ba mẹ, tôi cảm thấy hạnh phúc vô cùng.

Còn Tô Mạn Đình, sau khi ly hôn, dưới sự thúc giục của ba cô ta, rất nhanh đã bắt đầu đi xem mắt.

Ba cô ta giới thiệu cho cô ta một chàng trai thành phố tên là Chu Minh Hiên.

Chu Minh Hiên ngoại hình sáng sủa, gia cảnh cũng khá giả, nhưng tính cách lại vô cùng mạnh mẽ và gia trưởng.

Chỉ quen biết không lâu, dưới sự tác hợp ráo riết của ba cô ta, Tô Mạn Đình đã tái hôn với Chu Minh Hiên.

Sau khi kết hôn, cuộc sống của cô ta hoàn toàn rơi vào bế tắc.

Chu Minh Hiên không giống tôi trước đây nhẫn nhịn và chiều theo, anh ta có quan điểm và chính kiến riêng, căn bản không nghe lời Tô Mạn Đình.

Hơn nữa, ba mẹ Chu Minh Hiên cũng rất mạnh mẽ, hoàn toàn không coi Tô Mạn Đình ra gì.

Chu Minh Hiên chưa từng làm việc nhà, mọi chuyện trong nhà đều do Tô Mạn Đình lo liệu.

Anh ta còn thường xuyên chỉ trích cô ta, chê cô ta kiếm tiền ít, chê cô ta không đủ dịu dàng, chê gia đình cô ta phiền phức.

Khi Chu Minh Hiên muốn cô ta sinh con, Tô Mạn Đình thẳng thừng từ chối.

“Em còn trẻ, sự nghiệp là quan trọng nhất, chuyện sinh con để sau.”

Tô Mạn Đình mỗi ngày đều sống dè dặt, sợ làm Chu Minh Hiên không vui.

Tan làm về nhà, cô ta vừa phải nấu ăn, dọn dẹp, vừa phải nghe Chu Minh Hiên trách móc.

Cô ta muốn nói chuyện nghiêm túc với anh ta, nhưng anh ta căn bản không cho cơ hội.

Lúc này, cô ta bắt đầu nhớ đến sự tốt đẹp của tôi.

Tôi từng dịu dàng và chu đáo, ba mẹ tôi cũng lo liệu mọi việc trong nhà gọn gàng ngăn nắp, còn hiếu thuận với gia đình cô ta.

So với cuộc sống hiện tại, Tô Mạn Đình hối hận vô cùng.

Nửa năm sau, một ngày nọ tôi đang họp ở công ty thì điện thoại rung lên.

Là một tin nhắn từ số lạ.

Tôi mở ra xem, hóa ra là Tô Mạn Đình gửi.

“Thẩm Hạo, em biết sai rồi, thật sự biết sai rồi.”

Tin nhắn rất dài.

“Sau khi ly hôn em mới hiểu được sự vất vả của anh trước đây, mới hiểu anh đã bỏ ra bao nhiêu cho gia đình này, em không nên ích kỷ như vậy, không nên không tôn trọng anh và ba mẹ anh, bây giờ em sống rất tệ, Chu Minh Hiên căn bản không coi em ra gì, ba mẹ anh ta cũng khinh thường em, mỗi ngày em đều sống như địa ngục.”

“Thẩm Hạo, anh có thể cho em thêm một cơ hội không? Chúng ta tái hôn được không? Em nhất định sẽ đối xử tốt với anh, tốt với ba mẹ, chăm sóc con chu đáo, em hứa sẽ không bao giờ như trước nữa.”

Đọc xong tin nhắn, tôi bật cười.

Tôi không trả lời, trực tiếp chặn luôn số đó.

Không lâu sau, số đó lại gọi đến.

Tôi nhấc máy.

“Thẩm Hạo, cuối cùng anh cũng nghe máy!”

Giọng Tô Mạn Đình đầy kích động và cầu xin.

“Em biết em từng có lỗi với anh, em thật sự hối hận, anh quay về đi, chúng ta tái hôn, gia đình mình lại sống tốt với nhau.”

“Tô Mạn Đình, cô nghĩ còn có thể sao?”

Giọng tôi bình thản.

“Năm xưa là cô không biết trân trọng tình cảm, không tôn trọng gia đình tôi, bây giờ cô sống không tốt mới nhớ đến điều tốt của tôi, mới muốn tái hôn, cô thấy như vậy công bằng sao?”

“Em biết không công bằng, nhưng em thật sự không còn cách nào.”

Giọng cô ta nghẹn lại.

“Thẩm Hạo, mỗi ngày em đều nghĩ đến anh, nghĩ đến con, nghĩ đến những ngày trước đây của chúng ta, dù lúc đó em làm chưa tốt, nhưng ít nhất gia đình vẫn trọn vẹn, bây giờ em mới hiểu, gia cảnh, ngoại hình, tất cả đều không bằng một người thật lòng với mình.”

“Tô Mạn Đình, cuộc sống hiện tại của cô là do chính cô tạo ra.”

Tôi nói.

“Trước đây cô đối xử với tôi và ba mẹ tôi thế nào, bây giờ Chu Minh Hiên và ba mẹ anh ta đối xử với cô như vậy, đó gọi là nhân quả xoay vòng, thiện ác rồi cũng có báo.”

“Em biết, em biết đó là báo ứng của em.”

Tô Mạn Đình nói.

“Thẩm Hạo, em không cầu anh tha thứ, chỉ mong anh cho em gặp con nhiều hơn, em thật sự rất nhớ con, em muốn bù đắp cho thằng bé.”

“Cô có thể gặp con, nhưng không phải bây giờ.”

Tôi đáp.

“Đợi con lớn hơn một chút, tôi sẽ nói cho con biết về sự tồn tại của cô, nhưng giữa chúng ta là điều không thể quay lại. Cô tự lo cho mình đi.”

Nói xong, tôi cúp máy.

Từ đó về sau, tôi không còn để tâm đến bất kỳ tin nhắn hay cuộc gọi nào của Tô Mạn Đình nữa.

(Hoàn)