“Thật ra từ rất lâu rồi, ngay sau đêm tiệc gia đình hôm ấy, tôi đã không còn yêu anh nữa.”

“Cho nên giữa tôi và anh sẽ không còn, cũng không thể có cái gọi là chúng ta.”

“Chúc anh tìm được người phù hợp.”

“Tạm biệt.”

Nói xong, tôi kéo đồng nghiệp rời đi.

Bạc Thời Duật không đuổi theo, chỉ đứng nguyên tại chỗ hét lớn.

“Anh sẽ không bỏ cuộc!”

“Anh sẽ chờ em, chờ đến ngày em yêu anh lần nữa!”

Tôi không quay đầu, cũng không để ý đến anh.

Xe đi đến đèn giao thông đầu tiên thì bên ngoài đột nhiên vang lên tiếng va chạm dữ dội giữa các phương tiện.

Tôi quay đầu nhìn một cái.

Hơi quen mắt, nhưng không nhớ là ai.

Sáng hôm sau, lúc đang chờ lên máy bay, tôi lướt thấy một tin đồn trong giới tài chính.

Cậu hai nhà họ Bạc gặp tai nạn xe do chị dâu cũ trả thù, hung thủ hiện đã bị bắt giam.

Tôi vừa tắt điện thoại thì mẹ Bạc gọi tới.

“Lẫm Nguyệt, dì xin con, xin con đến nhìn Thời Duật một lần được không?”

“Bác sĩ nói có lẽ nó sẽ không bao giờ tỉnh lại nữa.”

“Chúng ta gọi thế nào nó cũng không tỉnh.”

Tôi sững người, vừa định mở miệng thì bên tai vang lên thông báo lên máy bay.

“Xin lỗi dì, cháu đã lên máy bay rồi, không thể đến được.”

“Cháu không cứu được anh ấy.”

“Giống như cháu đã không thể cứu được hai đứa con của mình.”

Bà im lặng.

Rất lâu sau, tiếng khóc truyền tới, xen lẫn một câu xin lỗi.

Tôi cúp máy, nhìn bầu trời rộng lớn bên ngoài cầu ống lồng rồi bật cười.

Sự ra đi của anh cũng coi như thực hiện lời thề năm đó rằng nếu phụ bạc tôi thì sẽ không được chết yên lành.

Nửa đời trước mưa dầm âm u của tôi cuối cùng cũng đã khép lại.

Từ nay về sau, chỉ còn trời trong nắng ấm.

Hết