“Đường Tuệ! Hôm nay cô nhất định phải quỳ lạy con trai tôi!”
Thẩm Nghiễn Chu đã đến từ trước, anh chắn trước mặt tôi.
Tôi lập tức báo cảnh sát.
Những lời bà ta nói đều được tôi ghi âm lại.
Khi cảnh sát đến, bà ta vẫn ngoan cố.
“Căn cước là thật! Giấy chứng nhận cũng là thật! Tôi chỉ công nhận những thứ này!”
Câu nói ấy sau đó được đưa vào hồ sơ vụ án.
Tối hôm đó, tôi đăng một bài tuyên bố lên trang cá nhân.
Bản thân tôi chưa từng thiết lập quan hệ hôn nhân thực sự với Cao Văn Đình.
Hồ sơ đăng ký liên quan được thực hiện dưới danh nghĩa giả mạo và tôi đã báo cảnh sát xử lý.
Bất kỳ hành vi tung tin đồn hoặc quấy rối nào cũng sẽ bị truy cứu trách nhiệm.
Đăng xong, tôi tắt điện thoại.
Thẩm Nghiễn Chu đưa cho tôi một chồng tài liệu.
“Hồ sơ xin hủy đăng ký tại cơ quan dân chính đã được bổ sung đầy đủ. Bản giải trình của công an, kết quả giám định chữ viết và dấu vân tay, lời khai của Đinh Duyệt đều đã được đính kèm.”
Tôi lật đến trang cuối cùng.
Danh mục chứng cứ dày đặc.
Sống mũi tôi cay lên.
“Nếu không hủy được thì sao?”
Anh nhìn tôi.
“Vậy thì khiếu nại.”
“Nếu vẫn không được thì khởi kiện.”
“Đường Tuệ, anh sẽ luôn ở bên em.”
Vài ngày sau, cơ quan dân chính huyện Thanh Hà tổ chức phiên điều trần.
Tôi, Thẩm Nghiễn Chu và bố mẹ tôi đều đến.
Cao Đức Thuận và La Mỹ Lan cũng có mặt.
Nhân viên xét duyệt tạm thời năm đó được gọi tới.
Sắc mặt ông ta xám xịt, thừa nhận Kiều Trăn từng chào hỏi trước.
“Cô ấy nói họ là họ hàng, bên nữ hay ngại, bên nam lại bệnh nặng, bảo tôi đừng kiểm tra quá nghiêm.”
Cao Đức Thuận vẫn muốn biện minh.
“Chúng tôi đã bỏ ra sáu trăm sáu mươi nghìn tệ! Gia đình cô ta đã đồng ý!”
Tôi nhìn ông ta.
“Bản thân tôi không đồng ý.”
“Danh tính của tôi không phải thứ ai bỏ tiền ra cũng có thể mua.”
Ba ngày sau khi phiên điều trần kết thúc, cơ quan dân chính chính thức hủy hồ sơ đăng ký kết hôn đó.
Danh tính của bên nữ đã bị người khác giả mạo, không phải biểu thị ý chí thật sự của chính chủ, sự thật làm cơ sở cho việc đăng ký là giả.
Văn phòng cải tạo khu cũ huyện Thanh Hà cũng bắt đầu tái thẩm tra.
Khoản trợ cấp nhà họ Cao nhận thêm nhờ quan hệ phối ngẫu giả bị thu hồi.
Suất tái định cư diện tích nhỏ bị hủy, căn nhà được đưa vào thủ tục thu hồi.
Hồ sơ hành chính đã được xóa sạch, nhưng vụ án hình sự vẫn chưa kết thúc.
Kiều Trăn nhờ luật sư chuyển cho tôi một lá thư.
Chị ta nói mình nhất thời hồ đồ.
Nói những năm qua vẫn luôn cảm thấy áy náy.
Nói ngay cả trong mơ cũng mơ thấy tôi.
Câu cuối cùng viết:
“Tuệ Tuệ, chị xin em, nể tình chúng ta quen biết từ nhỏ, hãy cho chị một cơ hội làm lại cuộc đời.”
Tôi đọc xong rồi đặt lá thư trở lại.
Ngày mở phiên tòa, Kiều Trăn đứng trên bục bị cáo.
Chị ta gầy đi rất nhiều, tóc cắt ngắn, sắc mặt tiều tụy.
Vừa nhìn thấy tôi, nước mắt chị ta lập tức rơi xuống.
“Tuệ Tuệ, chị xin lỗi!”
Thẩm phán ngăn chị ta lại.
Sau khi phiên tòa bắt đầu, bên công tố lần lượt đưa ra từng chứng cứ.
Lừa lấy căn cước.
Sắp xếp người giả mạo đi đăng ký.
Nhận sáu trăm sáu mươi nghìn tệ của nhà họ Cao.
Làm giả chữ ký và dấu vân tay.
Giúp nhà họ Cao lừa lấy quyền lợi tái định cư.
Toàn bộ chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh và khép kín.
Kiều Trăn nhận tội ngay tại tòa.
Luật sư của chị ta trình bày rằng chị ta tự nguyện hoàn trả tiền bồi thường, trong nhà còn có con nhỏ, hy vọng được giảm nhẹ hình phạt.
Thẩm phán hỏi tôi có đồng ý viết đơn xin khoan hồng không.
Tôi đứng dậy.
“Không đồng ý.”
Kiều Trăn đột ngột ngẩng đầu, trong mắt tràn đầy vẻ khó tin.
Tôi nhìn chị ta, nói rành rọt từng chữ:
“Tôi không chấp nhận bất kỳ ai mua bán danh tính của mình.”
“Tôi cũng không chấp nhận chỉ bằng một câu xin lỗi mà biến năm năm hoang đường thành một sự hiểu lầm.”
Đến ngày tuyên án.
Kiều Trăn phạm các tội lừa đảo, làm giả giấy tờ của cơ quan nhà nước, xâm phạm thông tin cá nhân của công dân cùng nhiều tội danh khác, tổng hợp hình phạt là sáu năm tám tháng tù giam và bị phạt tiền.
Đinh Duyệt bị kết án hai năm tù vì đăng ký giả danh và phối hợp làm giả giấy tờ.
Cao Đức Thuận bị xử riêng trong một vụ án khác với mức án ba năm sáu tháng tù vì lừa lấy quyền lợi bồi thường giải tỏa.
La Mỹ Lan tham gia một phần hành vi phạm tội, sau khi hoàn trả tiền bồi thường thì bị tuyên án treo.
Những nhân viên xét duyệt có liên quan cũng bị xử lý.
Khi việc tuyên án kết thúc, Kiều Trăn ngồi sụp xuống bục bị cáo, khóc đến không thở nổi.
Tôi không nhìn chị ta thêm lần nào.
Khi bước ra khỏi tòa án, ánh nắng rất rực rỡ.
Thẩm Nghiễn Chu đứng ngoài cửa chờ tôi.
Anh hỏi: “Kết thúc rồi sao?”
Tôi lắc đầu, khẽ cười.
“Vẫn còn bước cuối cùng.”
Chương 10
10
Chúng tôi đặt lịch đăng ký kết hôn lần nữa.
Lần này, tôi không để bố mẹ đi cùng.
Tôi chỉ muốn đi với Thẩm Nghiễn Chu.
Trước khi bước vào sảnh đăng ký, tôi đứng ngoài cửa vài giây.
Lần trước, tôi cũng bước vào từ đây.
Lòng tràn đầy vui vẻ.
Sau đó lại bị câu “giấy chứng tử của người phối ngẫu trước” đóng đinh tại chỗ.
Thẩm Nghiễn Chu nhận ra sự căng thẳng của tôi, liền nắm lấy tay tôi.
“Sợ không?”
“Hơi sợ.”