“Còn dám ngụy biện!”

Hoàng đế nổi giận quát lớn.

“Trên thư có tư ấn của Bình Ân Hầu phủ ngươi, còn có khẩu cung của Tuần phủ Giang Nam. Nhân chứng vật chứng đầy đủ, ngươi còn muốn chối cãi thế nào?”

Cố Yến Từ hoàn toàn tuyệt vọng.

Hắn mềm nhũn dưới đất như một vũng bùn, trong đầu chỉ còn suy nghĩ phải làm sao để giữ mạng.

Hắn đột nhiên quay đầu nhìn ta, tựa như bắt được cọng rơm cứu mạng cuối cùng, khóc lóc kêu gào:

“Thanh Ngô! Thanh Ngô, nàng cứu ta!”

“Ta biết sai rồi, ta sẽ không bao giờ nhắc đến chuyện hưu thê nữa.”

“Đứa con trong bụng Nhược Ngâm ta không cần, Tử Nghiễn ta cũng không quản nữa. Nàng cứu ta đi!”

10

Ta từ trên cao nhìn dáng vẻ vẫy đuôi cầu xin đáng khinh của hắn, trong mắt không hề có một gợn sóng.

“Hầu gia xin thận trọng lời nói.”

“Vừa rồi chàng còn cầm sổ sách giả muốn khiến Thẩm gia ta bị tru diệt toàn môn. Nay cái chết đã đến trước mắt, sao lại nhớ ta là thê tử kết tóc của chàng rồi?”

Ta xoay người về phía long ỷ, quỳ xuống.

“Bệ hạ, hôm nay thần phụ còn có một việc muốn cầu xin.”

“Từ khi thần phụ hạ giá gả cho Cố Yến Từ, vẫn luôn giữ nghiêm bổn phận, chưa từng có nửa phần vượt quá quy củ.”

“Thế nhưng Cố Yến Từ sủng thiếp diệt thê, coi thường cương thường, lại phạm phải đại tội khi quân, tham ô trái pháp luật.”

“Thần phụ khẩn cầu bệ hạ cho phép thần phụ hòa ly với Cố Yến Từ. Từ nay đường ai nấy đi, Thẩm gia và Cố gia không còn bất cứ liên quan nào.”

Lời vừa nói ra, Cố Yến Từ như bị sét đánh.

Hắn biết, một khi hòa ly, hắn không chỉ mất đi sự che chở của Thẩm gia, mà sẽ lập tức bị hoàng đế hạ chỉ trị tội.

“Không! Bệ hạ, thần không đồng ý hòa ly! Thẩm Thanh Ngô, nàng không thể tuyệt tình như vậy!”

Hoàng đế nhìn ta, lại nhìn Cố Yến Từ, cuối cùng lạnh lùng cười một tiếng.

“Bình Ân Hầu Cố Yến Từ tham ô trái pháp luật, vu hãm trung lương. Kể từ hôm nay, tước bỏ tước vị Bình Ân Hầu, tịch thu gia sản, cả nhà lưu đày đến Lĩnh Nam.”

“Còn Thẩm thị hiểu rõ đại nghĩa, tố cáo có công, trẫm chuẩn cho hòa ly. Lòng trung dũng của Thẩm gia, trẫm tự có suy xét.”

“Người đâu, tháo mũ quan của Cố Yến Từ, giải vào chiếu ngục!”

Cấm quân hung hãn xông lên, lột bỏ Hầu phục trên người Cố Yến Từ.

Hắn bị kéo ra ngoài như một con chó chết, trong miệng vẫn không ngừng gào thét tên ta.

Ta không hề quay đầu.

Thâm tình của nam nhân, trước quyền lực chẳng đáng một đồng.

11

Khi trở về Hầu phủ, Cố Chiêu đã chỉ huy ám vệ đóng gói tất cả đồ vật có giá trị của Cố gia.

Đó đều là của hồi môn năm xưa ta mang theo khi hạ giá. Nay ta phải mang đi không thiếu một phân một hào.

Không chỉ vậy, những sản nghiệp Cố Yến Từ dùng bạc của ta mua sắm trong những năm qua cũng đã sớm được ta âm thầm chuyển sang danh nghĩa của mình.

Mẫu tử Liễu Nhược Ngâm bị đuổi ra ngoài cửa Hầu phủ.

Nẹp gỗ trên tay Cố Tử Nghiễn đã bung ra, khiến nó đau đớn lăn lộn dưới đất.

Liễu Nhược Ngâm ôm cái bụng hơi nhô lên, đầu tóc rối bời, tựa như một mụ điên, không ngừng đập vào cánh cửa lớn đóng kín của Hầu phủ.

Cửa mở ra.

Ta dẫn theo Cố Chiêu, dưới sự bảo vệ của một đám ám vệ, chậm rãi bước ra.

Liễu Nhược Ngâm nhìn thấy ta như nhìn thấy cứu tinh, vừa bò vừa lăn đến bên chân ta.

“Phu nhân, phu nhân, xin người cứu mẫu tử chúng ta! Hầu gia đã bị bắt đi, bọn họ nói cả nhà phải lưu đày đến Lĩnh Nam.”

“Phu nhân, Tử Nghiễn còn nhỏ, trong bụng thiếp lại có cốt nhục của Hầu gia. Người không thể thấy chết mà không cứu!”

Ta lạnh lùng nhìn nàng ta, chỉ cảm thấy vô cùng nực cười.

“Ngươi quyến rũ Cố Yến Từ chẳng phải vì vinh hoa phú quý của Hầu phủ sao?”

“Bây giờ hắn đã thành tù nhân, vị biểu muội thâm tình như ngươi sao không theo hắn đến Lĩnh Nam chịu khổ?”

Mặt Liễu Nhược Ngâm trắng bệch, lắp bắp biện giải:

“Thiếp… thiếp là vì hài tử. Đây chính là huyết mạch của Cố gia!”

Cố Chiêu tung một cước đá văng bàn tay đang túm vạt váy ta của nàng ta, chán ghét cau mày.

“Đừng dùng hài tử làm tấm chắn.”

“Nếu ngươi thật lòng yêu Cố Yến Từ, nên vào chiếu ngục đồng cam cộng khổ với hắn. Nếu ngươi không yêu hắn, đứa trẻ này sinh ra cũng chỉ là một nghiệt chủng.”

“Mẫu thân.”

Cố Chiêu ngẩng đầu nhìn ta.

“Nhổ cỏ không nhổ tận gốc, gió xuân thổi lại mọc. Loại hạ tiện này giữ lại cũng chỉ là tai họa.”

Ta xoa đầu Cố Chiêu, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Liễu Nhược Ngâm.

“A Chiêu nói đúng. Nếu ngươi luôn miệng nói mình vì huyết mạch Cố gia, vậy ta sẽ thành toàn cho ngươi.”

Ta vẫy tay, hai ám vệ lập tức bước lên.

“Đưa nàng ta và Cố Tử Nghiễn vào chiếu ngục, nhốt chung một gian với Cố Yến Từ.”

“Để một nhà ba người bọn họ trên đường đến Lĩnh Nam có thể hàn huyên cho thỏa thích.”

Liễu Nhược Ngâm phát ra một tiếng thét thê lương, liều mạng giãy giụa, nhưng bị ám vệ bịt chặt miệng, kéo lên xe tù.

Cố Tử Nghiễn cũng bị xách lên như một con gà con, ném vào trong xe.

Xe tù dần đi xa, tiếng khóc tuyệt vọng của Liễu Nhược Ngâm cũng tan biến trong gió.

12

Ba tháng sau, Lĩnh Nam truyền tin tới.

Cố Yến Từ nhiễm chướng khí trên đường lưu đày, không chữa khỏi mà chết.