Chính hắn nói ta xuất thân thấp kém, không xứng với môn hộ Cố gia.

Chính hắn nói giữa ta và hắn khác biệt như mây với bùn.

Bây giờ lại bày ra bộ dạng thâm tình hối hận ấy, là để cho ai xem?

“Tống bá.”

Ta đóng cửa sổ lại, chặn đứng ánh nhìn khiến ta chán ghét ấy.

“Đi nói với hắn.”

“Giữa ta và hắn đã ân đoạn nghĩa tuyệt, không còn liên quan.

“Hôm nay hắn làm như vậy chỉ khiến ta cảm thấy ghê tởm.”

“Nếu hắn còn không đi, đừng trách ta sai người đánh đuổi hắn.

Giọng ta không mang chút nhiệt độ nào.

Tống bá nhìn ta, trong mắt thoáng qua một tia xót xa, nhưng nhiều hơn là an lòng.

Ông biết tiểu thư nhà ông thật sự đã trưởng thành.

Thật sự đã buông xuống.

“Vâng, tiểu thư.”

Tống bá lui ra.

Chẳng bao lâu sau, ngoài cổng phủ vang lên tiếng cãi vã.

Rồi tất cả lại trở về yên tĩnh.

Ta biết Cố Ngạn Thanh đã đi rồi.

Đám nha hoàn dè dặt nhìn ta, sợ rằng chuyện ấy sẽ ảnh hưởng đến tâm trạng của ta.

Ta chỉ khẽ mỉm cười.

“Được rồi, đừng đứng đó nữa.

“Lại đây xem giúp ta, vạt váy này có phải hơi dài không?”

Ta xoay người, nhìn vào gương.

Trong gương là một nữ tử vận hồng trang, mày mắt thanh lãnh.

Tựa như chẳng có chuyện gì từng xảy ra.

Nhưng chỉ mình ta biết.

Trong lòng ta có một góc như bị đào đi mất.

Không phải vì còn yêu hắn.

Mà vì ta thấy không đáng cho tấm chân tình mình đã trao suốt mười mấy năm qua.

Thấy đáng buồn.

Đêm ấy, Bùi Cảnh Sâm lại tới.

Lúc hắn bước vào, trên người còn mang theo hơi mưa và khí lạnh chưa tan.

Sắc mặt hắn âm trầm đến đáng sợ.

Trong đôi mắt đào hoa cuộn lên một cơn bão kinh người.

Vừa vào cửa, hắn đã cho lui hết hạ nhân.

Rồi từng bước tiến đến trước mặt ta.

“Hắn đến tìm nàng rồi?”

Giọng hắn khàn đặc, như đang rỉ máu.

Tim ta khẽ thắt lại.

Hắn đã biết.

Ta gật đầu.

“Ừ.”

“Hắn đã nói với nàng những gì?”

Hắn nhìn chằm chằm vào ta, như một con thú hoang sắp mất kiểm soát.

“Không nói gì cả.

Ta không muốn hắn lo lắng.

“Ta không gặp hắn, đã bảo Tống bá đuổi hắn đi rồi.”

Nghe lời ta, sắc mặt hắn không hề dịu đi.

Hắn đưa tay kéo ta vào lòng, ôm thật chặt.

“Tri Ha.”

Giọng hắn mang theo nỗi sợ hãi khó kìm.

“Nàng hứa với ta.”

“Sau này đừng gặp hắn nữa.

“Một chữ cũng đừng nói với hắn.”

“Được không?”

Ta có thể cảm nhận được cơ thể hắn khẽ run.

Ta không biết vì sao hắn lại căng thẳng đến vậy.

Nhưng ta vẫn ngoan ngoãn gật đầu.

“Được.”

“Ta hứa với người.

Nhận được lời hứa của ta, hắn mới như thở phào một hơi.

Hắn vùi mặt vào hõm cổ ta.

Qua rất lâu mới trầm giọng nói.

“Hôm nay ta đã đi gặp hắn.”

Thân thể ta khế cứng lại.

“Hắn quỳ xuống cầu xin ta.”

Giọng Bùi Cảnh Sâm mang theo sự chán ghét và khinh miệt không hề che giấu.

“Hắn cầu ta trả nàng lại cho hắn.”

“Hắn nói hắn biết sai rồi.”

“Hắn nói lúc trước bị mỡ heo che mắt.”

“Hắn nói người hắn yêu từ đầu đến cuối vẫn là nàng.”

“Hắn còn nói hắn sẵn sàng từ bỏ tất cả những gì liên quan của Tể tướng phủ, chỉ cần nàng quay về bên hắn.”

Ta lặng lẽ nghe, trong lòng không gợn một tia sóng.

Những lời ấy nếu nói sớm hơn một tháng, có lẽ còn khiến ta dao động đôi chút.

Nhưng bây giờ đã quá muộn.

Tất cả đều quá muộn rồi.

“Vậy ngươi trả lời hắn thế nào?”

Ta khẽ hỏi.

Bùi Cảnh Sâm ngẩng đầu nhìn ta.

Trong đôi mắt đen sâu ấy lóe lên một tia sát khí lạnh lẽo.

“Ta nói với hắn”

Hắn từng chữ từng chữ nói ra.

“Tri Hạ là mạng của ta.

“Ai dám động vào mạng của ta.”

“Ta sẽ lấy mạng kẻ đó.”

18

Sự xuất hiện của Cố Ngạn Thanh giống như một viên đá ném xuống mặt hồ.

Tuy không dậy lên sóng lớn, nhưng cũng khiến mặt nước gợn lên từng vòng tròn.

Sau đó, Bùi Cảnh Sâm đến càng thường xuyên hơn.

Hắn gần như một tấc cũng không rời khỏi ta.

Bộ dạng căng thẳng ấy, như thể sợ chỉ cần ta chớp mắt một cái sẽ bị người ta cướp mất.

Ta vừa thấy buồn cười, vừa cảm nhận được trong lòng một sự an tâm chưa từng có.

Ta biết hắn đang sợ.

Sợ ta vì sự hối cải của Cố Ngạn Thanh mà mềm lòng.

Sợ ta quay trở lại bên kẻ từng làm tổn thương mình.

Thật ra hắn lo xa rồi.

Gương đã vỡ thì không thể lành như cũ.

Tim đã chết thì không thể sống lại.

Cổ Ngạn Thanh như một con gian không chết nổi.

Sau khi bị ta và Bùi Cảnh Sâm liên tiếp cự tuyệt,

Hắn vẫn không chịu từ bỏ.

Hắn bắt đầu dùng một cách cực đoan hơn để níu kéo.

Mỗi ngày hắn đều sai người đưa một phong thư đến Tống phủ.

Trong thư viết đầy những lời sám hối thống thiết và hoài niệm quá khứ.

Ta không đọc lấy một phong.

Tất cả đều bảo Tống bá trả lại nguyên vẹn.

Không gửi được thư, hắn lại chặn ta trên những con đường ta thường đi qua.

Khi thì giả vờ tình cờ gặp mặt, khi thì tạo ra những sự trùng hợp.

Mỗi lần đều bị thị vệ do Bùi Cảnh Sâm phái tới bảo hộ ta ngăn lại không chút nể nang.

Sau vài lần như vậy, hắn dường như cũng hiểu ra.

Muốn đột phá từ phía ta là điều không thể.

Moi lan đều bị thị vẹ do Bui Canh Sam phải tới bao họ ta ngan lại khong chut ne nang.

Sau vài lần như vậy, hắn dường như cũng hiểu ra.

Muốn đột phá từ phía ta là điều không thể.

Thế là hắn chuyển mục tiêu sang phụ mẫu ta.

Hắn mang theo trọng lễ, nhiều lần đến tận cửa bái phỏng.

Muốn gặp phụ thân và mẫu thân ta.

Phụ mẫu ta dĩ nhiên không tiếp hắn.

Nhưng hắn lại rất có kiên nhẫn.

Bị từ chối ngoài cửa cũng không nổi giận.

Hôm sau lại đến tiếp.

Chẳng bao lâu, trong kinh thành lan truyền tin đồn: con trai Thị lang Bộ Lại hối hận không kịp, ngày ngày đứng trước Tống phủ chỉ mong cầu được vị hôn thê cũ tha thứ.

Có người nói hắn là lãng tử quay đầu quý hơn vàng, là kẻ tình sâu nghĩa nặng.

Cũng có người nói hắn là kẻ đứng núi này trông núi nọ, tham lam bội bạc, ti tiện vô sỉ.

Nhất thời lời ra tiếng vào khắp nơi.

Ta và Tống gia lại một lần nữa bị đẩy lên đầu sóng ngọn gió.

Mẫu thân ta tức đến mấy ngày liền ăn không ngon.

“Cái tên Cố Ngạn Thanh này rốt cuộc muốn làm gì!”

“Hắn không cần mặt mũi, Tống gia chúng ta còn cần!”