Ta gọi một tiếng, tung người lên không, bên cạnh cũng vang lên tiếng long ngâm, Long Dật Trần hóa thân Kim Long cùng ta hợp sức chống lại Long Nhạc Chấn.

Long Nhạc Chấn cuộn thân rồng lại, vô số kim quang bao phủ quanh người hắn, uy áp cường đại chấn nhiếp toàn trường.

Giờ đây Long Nhạc Chấn đã bị thù hận che mờ hai mắt, từng chiêu đều chí mạng, ta căn bản không phải đối thủ của hắn.

Long Dật Trần vì bảo vệ ta mà trúng đòn của hắn.

“Dao Cầm! Ngươi không xứng sinh hạ kim long! bọn ngươi chết đi!”

Long Nhạc Chấn dốc toàn bộ lực lượng tụ vào lòng bàn tay, thẳng hướng Long Bảo lao tới.

Ầm——

Mây đen phút chốc phủ kín cả bầu trời, theo một tiếng nổ vang, một đạo bóng vàng từ trên cao buông xuống.

Long Nhạc Chấn nặng nề bị đánh ập xuống mặt đất, toàn thân cháy đen!

Hắn chết rồi!

Bị thiên đạo đánh chết!

“Mẫu thân.”

Một giọng nói non mềm truyền đến, Long Bảo bay tới quấn trên tay ta, thương thế trên người ta lập tức khôi phục, rồi nó lại đi chữa thương cho Long Dật Trần.

“Mẫu thân, mẫu thân.”

Long Bảo thân thiết cọ trên mặt ta.

Long Dật Trần bước tới ôm lấy ta, đưa tay đùa với Long Bảo, ta luôn cảm thấy tất cả những điều này có phần không thật, tựa như đang nằm mộng vậy.

Nhìn Long Nhạc Chấn nằm dưới đất, ta bước tới, khẽ nói: “May thay kiếp này ngươi không chọn ta, ngươi có biết tiểu thanh long ở kiếp trước chính là hậu duệ ta dùng bí thuật của long tộc để thay ngươi dưỡng thành, vậy mà lại bị ngươi vô tình chém giết! Long Nhạc Chấn, ngươi sớm đã đáng chết rồi!”

Ta vừa dứt lời, Long Nhạc Chấn bỗng mở trừng hai mắt, trong đáy mắt ngập đầy không cam lòng và hối hận.

Nhưng những thứ ấy đã chẳng còn quan trọng nữa!

Ta đứng dậy ôm Long Bảo, tựa vào bên người Long Dật Trần.

Kiếp này, may được ông trời thương xót, những năm tháng còn lại, muôn màu muôn vẻ!