Thừa nhận từng trả cho chủ nhà “phí quản lý bổ sung”.
Nhưng chuyện quay lén.
Anh ta kiên quyết nói không biết.
“Camera đó không phải tôi lắp.”
“Thẻ nhớ cũng không phải của tôi.”
“Tôi không có hứng thú xem những thứ đó.”
Cảnh sát không vì anh ta chủ động thừa nhận những chuyện phía trước mà lơi lỏng.
Bởi vì thời điểm các thiết bị quay lén được lắp.
Còn sớm hơn thời điểm tôi chuyển vào.
Điều này có nghĩa.
Còn có người khác.
Hoặc.
Có người từ trước Triệu Hải đã lợi dụng lối đi này.
Triệu Hải khai ra một cái tên.
La Dũng.
Thợ sửa chữa cũ của Bất động sản An Gia.
Phụ trách sửa chữa nhà cũ, thay khóa, kiểm tra đường ống.
Nghỉ việc ba năm trước.
Lý do ghi là:
Lý do cá nhân.
Nhưng vừa nghe cái tên đó.
Mặt Mạnh Kỳ lập tức thay đổi.
“Tôi từng gặp ông ta.”
Tất cả mọi người nhìn sang cô ấy.
Cô ấy nói.
“Khi tôi còn ở 1201.”
“Có một lần nhà vệ sinh bị rò nước.”
“Môi giới từng cử một người thợ tới.”
“Mọi người gọi ông ta là thợ La.”
“Ông ta tới hai lần.”
“Lần thứ hai tôi không báo sửa.”
“Ông ta nói bên môi giới bảo tiện đường kiểm tra đường ống.”
Tay chân tôi lập tức lạnh toát.
La Dũng từng tới.
Biết bố cục căn nhà.
Biết khoảng kẹp.
Biết thiết bị quay lén phải giấu thế nào.
Hơn nữa vào thời điểm Mạnh Kỳ sống ở đó.
Ông ta đã có thể hợp pháp bước vào nhà với tư cách thợ sửa chữa.
Chiều hôm đó cảnh sát tới tìm La Dũng.
Kết quả rất nhanh.
Người vẫn ở trong thành phố.
Nhưng không còn làm sửa chữa.
Hiện làm quản lý thiết bị tại một câu lạc bộ tư nhân.
Tối hôm đó.
La Dũng bị đưa đi điều tra.
Đêm ấy.
Tôi không ngủ.
Không phải vì sợ.
Mà vì ghê tởm.
Sự độc ác thật sự không phải do một người hoàn thành.
Triệu Hải đem nhà tôi ra kiếm tiền.
Chu Kiến Quốc biết có người sử dụng, chỉ cần bản thân nhận được tiền thì giả vờ không biết chi tiết.
Nhân viên ban quản lý nhận lợi ích để cho người vào.
La Dũng lợi dụng quyền sửa chữa để quay lén.
Mỗi người chỉ làm “một chút”.
Một chút tiền.
Một chút thuận tiện.
Một chút mặc kệ.
Một chút ghê tởm.
Cuối cùng ghép lại.
Thành cuộc sống hai năm của tôi.
Sáng hôm sau.
Cảnh sát thông báo.
Tại nơi ở của La Dũng đã phát hiện lượng lớn thiết bị lưu trữ.
Vụ án hoàn toàn mở rộng.
Không chỉ có tôi và Mạnh Kỳ.
Còn những căn nhà khác.
Những người phụ nữ khác.
Thậm chí có vài đoạn video.
Địa điểm quay căn bản không thuộc những căn do Bất động sản An Gia quản lý.
Ông ta làm chuyện này.
Lâu hơn rất nhiều so với chúng tôi biết.
Chương 9
Nạn nhân đầu tiên liên lạc với tôi tên Hứa Tri.
Hai mươi sáu tuổi.
Cô ấy chưa từng ở 1201.
Trước đây cô ấy thuê căn 803 ở một tòa khác trong cùng khu.
Cũng qua Bất động sản An Gia.
Cũng sống một mình.
Cũng thường xuyên đi công tác.
Cô ấy khóc rất lâu qua điện thoại.
“Cảnh sát nói thiết bị được phát hiện trong phòng tắm.”
“Tôi sống ở đó một năm rưỡi.”
“Bây giờ đến lúc tắm tôi cũng không dám đóng cửa.”
Tôi không biết phải an ủi thế nào.
Bởi vì tôi cũng vậy.
Bây giờ tôi sống ở khách sạn.
Mỗi ngày trước khi vào phòng tắm.
Đều kiểm tra cửa thông gió.
Đầu báo khói.
Ổ điện.
Gương.
Thậm chí chân vòi sen.
Tôi biết phần lớn những chỗ đó căn bản không thể giấu camera.
Nhưng tôi không kiểm soát được.
Sau đó Mạnh Kỳ nói với tôi.
“Chúng ta không thể chỉ ngồi chờ cảnh sát điều tra xong.”
Tôi hỏi.
“Cô muốn làm gì?”
Cô ấy xoay máy tính sang.
Trên màn hình là một bảng.
Bảy nữ nạn nhân.
Thời gian thuê.
Số phòng.
Chủ nhà.
Môi giới dẫn đi xem.
Lịch sử sửa chữa.
Nhân viên ban quản lý.
Những dấu hiệu bất thường hiện đã nắm được.
Từng dòng từng dòng.
Cô ấy nói.
“Phần nào có thể truy cứu dân sự thì cũng tính rõ.”
Tôi nhìn cô ấy.
“Cô làm từ bao giờ?”
“Tối qua.”
Cô ấy cười khổ.
“Không ngủ được.”
Thế là chúng tôi bắt đầu liên kết với nhau.
Không phải vào nhóm cư dân gào thét.
Không phải quay video khóc lóc.
Càng không phải công khai chuyện riêng tư cho tất cả mọi người xem.
Việc đầu tiên chúng tôi làm.
Là thống nhất luật sư.
Việc thứ hai.
Gửi chứng cứ lên nền tảng cho thuê.
Việc thứ ba.
Khiếu nại Bất động sản An Gia.
Việc thứ tư.
Yêu cầu ban quản lý lưu giữ toàn bộ dữ liệu khách ra vào, thẻ cửa, camera, lịch trực của nhân viên và phiếu công việc nội bộ.
Việc thứ năm.
Thông báo cho chủ nhà không được xóa bất kỳ lịch sử trò chuyện, chuyển khoản và ủy thác nào có liên quan.
Tất cả.
Bằng văn bản.
Lưu dấu vết.
Đánh số.
Luật sư nói.
“Việc quan trọng nhất của các cô bây giờ không phải là thể hiện cảm xúc lớn nhất.”
“Mà là nắm nhiều chứng cứ nhất.”
Tôi nhớ kỹ.
Ba ngày sau.
Người của tổng bộ Bất động sản An Gia hẹn tôi gặp.
Không phải cửa hàng nhỏ nơi Triệu Hải làm việc.
Mà là tổng bộ.
Phía bên kia tới ba người.
Pháp chế.
Quản lý khu vực.
Người phụ trách quan hệ khách hàng.
Vừa ngồi xuống đã nói.
“Hành vi của Triệu Hải là hành vi vi phạm pháp luật cá nhân, công ty hoàn toàn không biết.”
Tôi gật đầu.
“Vậy La Dũng?”
“Nhân viên đã nghỉ việc.”
“Hành vi cá nhân.”
“Nhân viên trực đêm ban quản lý?”
“Không phải nhân viên công ty chúng tôi.”
“Chủ nhà Chu Kiến Quốc?”