Tôi hoàn toàn không hay biết, có người đã dùng tên tôi để lập ra một thứ như vậy.
Luật sư Trần nhận lấy cuốn sổ, cau chặt đôi mày.
“Trẻ vị thành niên không thể độc lập chịu trách nhiệm về những chuyện này.”
“Nếu tài liệu là thật, có lẽ là do người giám hộ làm thay.”
Đào An Nhiên lật sang trang tiếp theo.
Trên sổ ghi chép một khoản vay trị giá 3,2 triệu được chuyển vào Trung tâm Dịch vụ Tư vấn Cảnh An.
Cùng tháng đó, thỏa thuận bảo lãnh tiền vay cũng được thiết lập.
Tên người bảo lãnh bị ghi là tên mẹ cô ấy.
Tôi chợt hiểu ra vì sao tin nhắn lại cố tình nhấn mạnh vào tài khoản đứng tên tôi.
Đối phương không phải muốn chứng minh tôi có tội.
Mà là muốn Đào An Nhiên cảm thấy, tôi ngay từ đầu đã là phe được hưởng lợi.
Dẫu cho lúc đó tôi chỉ là một đứa trẻ.
Chỉ riêng sự thật này thôi, cũng đủ kinh tởm rồi.
Hốc mắt Đào An Nhiên ửng đỏ, nhưng không khóc.
Cô ấy lật xem từng trang một.
“Năm xưa mẹ tôi điều tra ra những chuyện này?”
Đào Viễn Sơn gật đầu.
“Nó tra ra rồi.”
“Nên nó mới đến tìm Lục Chấn Hải.”
“Cũng chính vào lần đó, nó đã ghi âm lại.”
Đào An Nhiên ngẩng đầu.
“Băng ghi âm đã bị lấy đi rồi.”
Đào Viễn Sơn khẽ nói.
“Vẫn còn một bản.”
“Mẹ mày biết tao không đáng tin cậy.”
“Nó đã chép lại đoạn quan trọng nhất thành văn bản, kẹp ở phía sau cuốn sổ.”
Đào An Nhiên lập tức lật ra phía sau.
Mấy trang cuối quả nhiên có kẹp vài tờ giấy ố vàng.
Bên trên là bản ghi chép từng chữ một.
Dòng đầu tiên ghi ngày tháng.
Dòng thứ hai ghi địa điểm.
Thư phòng viện phía Đông, nhà cũ họ Lục.
Tim tôi thót lên một nhịp.
Đó chính là căn lầu nhỏ mà sau này ông nội để lại cho Đào An Nhiên.
Đào An Nhiên bắt đầu đọc.
Nội dung trên giấy không dài.
Nhưng từng con chữ lại như đè nặng suốt bao năm qua.
Mẹ cô ấy hỏi Lục Chấn Hải, tại sao trên thỏa thuận bảo lãnh lại có tên của mình.
Lục Chấn Hải trả lời, đó chỉ là thủ tục xoay vòng vốn, sẽ không bắt bà ấy phải gánh nợ thật.
Mẹ cô ấy nói, chữ ký không phải do bà ấy ký.
Lục Chấn Hải nói, Viễn Sơn ký cũng vậy thôi, người một nhà cả, ai ký chẳng giống nhau.
Đọc đến đây, tay Đào An Nhiên run lên bần bật.
Đào Viễn Sơn vùi đầu càng sâu hơn.
Trang giấy tiếp tục viết.
Mẹ cô ấy chất vấn, nếu không trả được tiền, bà ấy và con gái phải làm sao.
Câu trả lời của Lục Chấn Hải khiến tất cả những người có mặt trong phòng đều câm lặng.
Ông ta nói, đem nhà đi gán nợ trước, sau này tao sẽ bù đắp cho mày.
Ông ta nói, tài khoản đứng tên Cảnh Xuyên không thể xảy ra chuyện.
Ông ta nói, nếu ông cụ biết tao lấy trẻ con ra làm bia đỡ đạn, sẽ đánh gãy chân tao.
Tôi nhắm nghiền mắt lại, cổ họng như bị bóp nghẹt.
Hóa ra bố tôi không chỉ lợi dụng mẹ của Đào An Nhiên.
Ông ta cũng đã lợi dụng cả tôi.
Ông ta lấy một đứa trẻ mười hai tuổi ra làm bia đỡ đạn.
Ông ta khiến mẹ Đào An Nhiên mất nhà, rồi lại biến tôi thành kẻ được hưởng lợi trên danh nghĩa của vụ việc này.
Đào An Nhiên đọc đến trang cuối cùng.
Đoạn cuối cùng không phải là cuộc đối thoại giữa mẹ cô ấy và Lục Chấn Hải.
Mà là giọng nói của một người đàn ông khác.
Trên bản chép chỉ ghi một cái họ.
Cố.
Ông Cố nói, xử lý sạch sẽ mọi việc, ông cụ sẽ không tra ra đâu.
Ông Cố nói, chứng cứ không giữ lại được, tài khoản cũng phải thay vỏ.
Ông Cố cuối cùng còn nói, sau khi cụ Lục trăm tuổi, quyền thực thi di sản tốt nhất nên rơi vào tay người mà chúng ta có thể khống chế.
Sắc mặt luật sư Trần biến đổi.
“Ông Cố?”
Tôi nhìn ông ấy.
“Luật sư quen người này?”
Luật sư Trần chần chừ hai giây.
“Lúc sinh thời cụ Lục quả thực có một cố vấn tài chính, tên là Cố Minh Thành.”
“Nhưng năm năm trước ông ta đã cắt đứt hợp tác với cụ.”
Tôi chợt nhớ đến lời nhắc nhở của nhân viên ngân hàng trong phòng VIP, rằng trước khi bàn giao di sản, từng có một vị cố vấn cũ đến dò hỏi thủ tục.
Lúc đó tôi không mảy may để tâm.
Bây giờ nghĩ lại, người đó có lẽ chưa từng rời đi.
Đào An Nhiên gấp bản chép tay lại.
“Cho nên bây giờ kẻ cướp băng ghi âm, chưa chắc đã là Lục Chấn Hải.”
“Còn có Cố Minh Thành.”
Luật sư Trần vừa định lên tiếng, thì bên ngoài văn phòng bỗng vang lên tiếng bước chân.
Một nhân viên của ban quản lý mang đến một chiếc túi giấy xi măng.
“Vừa nãy có người để lại ở quầy lễ tân, bảo gửi cho anh Lục.”
Tôi nhận lấy túi giấy.
Bên trong chỉ có một bức ảnh.
Trong bức ảnh, là bóng lưng của tôi và Đào An Nhiên tại phòng họp của văn phòng luật ngày hôm qua.
Mặt sau bức ảnh có viết một câu.
“Trần Hoài Viễn không thể tin được.”
15
Tôi cầm bức ảnh đó, nhìn sang luật sư Trần.
Trần Hoài Viễn.
Đây là tên đầy đủ của ông ấy.
Từ lúc ông nội qua đời đến giờ, ông ấy vẫn luôn đứng về phía chúng tôi.
Di chúc do ông ấy bàn giao.
Video do ông ấy bật lên.
Nhà cũ cũng do ông ấy đi cùng chúng tôi đến.
Nếu ngay cả ông ấy cũng không thể tin, thì xung quanh chúng tôi còn lại ai?
Luật sư Trần nhìn thấy dòng chữ sau bức ảnh, sắc mặt sa sầm ngay lập tức.
“Đây là trò ly gián.”
Ông ấy nói rất nhanh.
Nhanh đến mức lòng tôi ngược lại dấy lên một tia nghi ngờ.
Đào An Nhiên không vội tỏ thái độ.