Thấy cô ta cau mày khó xử, tôi giả vờ tay trượt, chia sẻ một tin y tế vào nhóm công việc.

【Tế bào gốc tạo máu từ dây rốn của trẻ sơ sinh có thể chữa khỏi chín mươi phần trăm bệnh tật của anh chị em ruột】

Đương nhiên đây là tin giả, nhưng tôi gửi vào lúc ba giờ sáng trong ca đêm, giờ này chỉ có Lý Vân bị thằng bệnh tật hành hạ là còn thức.

Sau khi nhìn thấy trạng thái đã đọc của cô ta, tôi lập tức rút lại tin nhắn ấy.

Điều kỳ lạ là, ngày hôm sau Tô Hữu Vi đã đến bệnh viện, rồi lần lượt một trước một sau cùng Lý Vân rời khỏi phòng bệnh.

Trước khi rời đi, Lý Vân còn nhờ tôi chăm sóc đứa bé của cô ta.

【Chị Na Na, đàn ông của em nhớ em quá, muốn gần gũi với em, chị hiểu mà, đúng không?】

Tôi cũng cười đáp lại: 【Đương nhiên.】

Chương 9

Tôi biết, Lý Vân là thấy tin nhắn tối qua, chuẩn bị sinh thêm một đứa con để dùng máu dây rốn chữa cho thằng bệnh tật kia.

Hai mươi lăm phút sau, trên camera giám sát thời gian thực trong nhà, tôi đã thấy bóng dáng Lý Vân và Tô Hữu Vi.

Tô Hữu Vi cái tên keo kiệt này, ngay cả vụ ngoại tình cũng không nỡ bỏ tiền ra khách sạn, mà lại đi thẳng đến nhà tôi.

Tôi vốn tưởng chỉ là một vụ ngoại tình bình thường, lúc đầu còn chẳng định xem, không ngờ lại nghe được một tin cực sốc.

【Anh ơi, chúng ta cùng một mẹ sinh ra, máu mủ ruột rà, chúng ta mới là người thân thiết nhất trên đời, đúng không?】

Đáp lại Lý Vân là cú thúc mạnh hơn nữa của Tô Hữu Vi.

Siêu nam tính, bệnh bẩm sinh, khiếm khuyết gen.

Đáng lẽ tôi phải nghĩ ra từ sớm, có thể sinh ra đứa trẻ như vậy, bố mẹ nó rất có khả năng là ruột thịt gần gũi.

Lý Vân như ý mà mang thai.

Cô ta không chỉ một lần chạy tới trước mặt tôi khoe khoang, nói người đàn ông của cô ta vừa chu đáo vừa có tiền.

Nhưng điện thoại đòi nợ vay online của Tô Hữu Vi đã gọi đến chỗ tôi tới tám trăm lần rồi.

Tô Hữu Vi cố ý làm vậy, hắn cho rằng tôi nghe điện thoại sẽ giúp hắn trả nợ.

Nhưng tôi chỉ thản nhiên đánh dấu cuộc gọi đòi nợ là lừa đảo.

Khi bụng Lý Vân nhô cao lên, khoản vay online của Tô Hữu Vi cuối cùng cũng nổ tung.

Nửa năm nay quan hệ giữa chúng tôi không nóng không lạnh, ngoài mấy câu hỏi thăm cần thiết, tôi coi hắn như không khí. Tô Hữu Vi thì bận ve vãn em gái, còn phải chăm sóc thằng bệnh tật, cũng chẳng có thời gian để ý đến tôi.

Tôi còn tưởng chúng tôi đã chia tay rồi.

Không ngờ Tô Hữu Vi lại cầm dao tìm đến tôi trong một đêm mưa, kề dao lên cổ tôi ép tôi trả tiền cho hắn.

【Ba triệu! Đây là thứ cô nợ tôi! Trịnh Na, tốt nhất cô biết điều một chút, nếu không tôi không ngại tay mình dính thêm một mạng người đâu!】

Tô Hữu Vi nhát gan, con dao hắn cầm đến cả lưỡi cũng không mài, cùng lắm chỉ để hù dọa quỷ.

Tôi diễn còn nhát gan hơn hắn, khóc đến nước mũi nước mắt giàn giụa, ôm lấy chân hắn không ngừng cầu xin tha thứ, nhiều lần cam đoan ngày mai nhất định sẽ đưa tiền cho hắn, còn ngay trước mặt hắn chuyển hết hai vạn tệ trong WeChat qua.

Tô Hữu Vi tin thật, nghênh ngang rời khỏi nhà tôi.

Nhưng hắn vừa đi khỏi, tôi liền báo cảnh sát ngay sau đó.

Sự thật Tô Hữu Vi cầm hung khí uy hiếp, lại còn cướp đi hai vạn tệ là rõ ràng mười mươi.

Khi cảnh sát xem đoạn giám sát, video Tô Hữu Vi dan díu với em gái ruột Lý Vân cứ thế “vô tình” lộ ra trước mắt mọi người.

Tôi khóc như trời sập, hai cảnh sát đỡ cũng không nổi, nằm rạp trên đất đau khổ một hồi lâu.

Sau đó tôi sao chép lại video, đến lúc đi làm ban ngày lại nằm sấp ở quầy y tá khóc một trận nữa.

Đồng nghiệp đều lo lắng hỏi tôi xảy ra chuyện gì.

Tôi khóc đến đau đớn tuyệt vọng, đúng lúc cảnh sát tới tìm tôi bổ sung chi tiết, thấy vậy cũng không đành lòng.

【Bạn trai cô cướp tài sản có hung khí, chắc chắn sẽ bị tạm giam. Còn chuyện giữa anh ta và em gái anh ta… cô cũng đừng nghĩ nhiều.】