đại phu lau mồ hôi trên trán, bước đến quỳ rạp bên giường: “Vương phi, để tại hạ thỉnh mạch cho người.”

Đích tỷ lập tức giấu tay vào trong chăn, làm nũng với Lý Biện Đình,

“Căn bệnh này lúc tốt lúc xấu, không chẩn ra được gì đâu, chỉ cần ngài ở bên cạnh bồi tiếp thì thiếp sẽ khỏe lại thôi…”

Lý Biện Đình đưa ánh mắt lạnh lẽo quét qua đích tỷ, dọa cho tỷ ta lập tức câm bặt,

“Giang Kim Phượng, ngươi tốt nhất nên thành thật để đại phu thỉnh mạch, nếu không bổn vương sẽ trị ngươi tội lừa gạt bổn vương.”

Đích tỷ không dám chần chừ, lập tức ngoan ngoãn đưa tay cho đại phu bắt mạch.

đại phu bắt mạch một lúc, sắc mặt ngưng trọng đứng lên,

“Vương phi, tâm tật của người vô cùng nghiêm trọng, nếu không chữa trị e sẽ xâm nhập vào lục phủ ngũ tạng.”

Trên khuôn mặt đích tỷ lộ vẻ kinh nghi bất định: “Làm gì có chuyện nghiêm trọng đến vậy?”

“Không!” đại phu vô cùng chắc chắn khẳng định, “Vương phi, tâm tật của người thật sự vô cùng nghiêm trọng.”

Đích tỷ bị đại phu làm cho hoảng sợ, căng thẳng hỏi: “Thật sự nghiêm trọng vậy sao?”

đại phu đáp: “Nghiêm trọng đến mức phải nằm trên giường tịnh dưỡng, uống thuốc trường kỳ, nếu không e là sống không qua nổi nửa năm.”

Đích tỷ lắc đầu: “Không thể nào, thân thể ta trước nay luôn rất tốt.”

đại phu nói: “Vương phi, gần đây có phải cảm thấy tâm khẩu buồn bực, hô hấp không thông thuận, đi đứng cũng có chút vô lực hay không?”

Đích tỷ hồi tưởng lại, lúc này mới căng thẳng: “Hình như là có như vậy, đại phu mau kê thuốc cho ta.”

“Vâng, tại hạ lập tức đi kê đơn cho Vương phi.”

đại phu lập tức sang một bên để kê đơn thuốc.

Lý Biện Đình kéo ta bước lên phía trước: “Đã là thân thể Vương phi không tốt, vậy chuyện chưởng trung quỹ liền giao cho Cửu Dao đi.”

“Không,” Đích tỷ từ trên giường bò dậy, chộp lấy tay áo Lý Biện Đình, “Vương gia ngài không thể làm như vậy, chưởng trung quỹ chỉ có thể là chính thê làm.”

Lý Biện Đình cực kỳ chán ghét hất tay tỷ ta ra: “Ở chỗ bổn vương, thân phận địa vị chưa bao giờ là vấn đề, chỉ có kẻ có năng lực mới xứng đáng.”

Đích tỷ quỳ rạp trên mặt đất khóc lóc nói: “Thiếp từ nhỏ đã theo mẫu thân học hỏi chuyện chưởng gia, mới có năng lực đó, muội muội từ nhỏ đã rong ruổi bên ngoài, lấy đâu ra năng lực quản gia?”

10,

Ta cười lạnh một tiếng.

Ta từ nhỏ theo bên cạnh vị phương ngoại chi sĩ kia, thứ gì cũng học qua, trị quốc lý chính, dân sự canh nông, hành quân đánh trận,

Quản lý một cái hậu trạch nho nhỏ thì tính là cái gì?

Lý Biện Đình khinh bỉ nhìn đích tỷ nói: “Nuôi dưỡng trong khuê các, lớn lên dưới tay phụ nhân, thì học được điều gì tốt đẹp? Một chút kiến thức cũng không có, toàn bộ tâm tư đều dùng vào việc tính kế hãm hại.”

Đích tỷ khóc lóc nức nở: “Vương gia, thiếp thích ngài như vậy, ngài không thể ghét bỏ thiếp như thế.”

“Khóc sướt mướt mãi.” Lý Biện Đình nhìn cũng lười nhìn tỷ ta thêm lần nào, cao giọng tuyên bố, “Sau này trong phủ không có Vương phi, chỉ có Cửu Dao phu nhân chưởng quản trung quỹ.”

“Không!” Đích tỷ gào thét đến kiệt sức, “Thiếp vừa mới bước chân qua cửa, chưa làm sai điều gì, ngài không thể đối xử với thiếp như vậy.”

“Lúc ngươi và cha ngươi dùng tận thủ đoạn bỉ ổi ép bổn vương cưới ngươi, đó đã là đại thác đặc thác rồi.”

Nghe đến đây ta thực sự vô cùng kinh ngạc,

Địa vị hiện tại của Lý Biện Đình, có thể nói là dưới một người trên vạn vạn người,

Ngài khống chế triều chính, ngay cả Hoàng đế cũng phải kiêng dè ngài,

Phụ thân và đích tỷ lại có thể uy hiếp được ngài sao?

Chắc là ngài bị ép đến cùng cực, nên mới đưa ra điều kiện để ta làm đằng thiếp,

Nhưng dù là vậy cũng không thể tha thứ được.

Lý Biện Đình bóp nhẹ má ta: “Đang nghĩ gì thế? Đêm đã khuya, chúng ta trở về thôi.”