Tôi đã tuyệt vọng với nó nên chẳng buồn tranh cãi, dẫn Tiểu Lý vào nhà. Nhưng tôi không ngờ nó có thể hèn hạ đến mức đó. Lúc đầu tôi không biết chuyện gì xảy ra, chỉ là mỗi khi ra ngoài, hàng xóm trong khu phố cứ chỉ trỏ tôi.
“Là bà ta đúng không? Người đuổi con gái ra khỏi nhà để nuôi trai trẻ ấy.”
“Đúng là bà ta, già rồi mà không biết giữ thể diện, thật không biết xấu hổ!”
Tôi ngơ ngác, rồi một tờ truyền đơn bị gió thổi đến chân. Tôi nhặt lên xem, trên đó in ảnh tôi với dòng chữ đỏ chót:
【Dương Thu Hà lòng lang dạ thú, vì trai trẻ mà để con gái ruột lang thang đầu đường xó chợ.】
Phía dưới là những lời mắng nhiếc, nhục mạ bẩn thỉu.
Tôi run rẩy vì tức giận, mắt tối sầm lại. Tiểu Lý đỡ lấy tôi: “Cô Dương, cô có sao không?”
Tôi xua tay: “Cô không sao, Tiểu Lý, con về trước đi.”
Cậu ấy vẫn là sinh viên, không thể để chuyện của tôi ảnh hưởng.
“Cô Dương, hay là để con giúp cô đính chính?”
Tôi lắc đầu: “Việc này con không cần lo, cứ học cho tốt đi.”
Tôi đuổi Tiểu Lý về, không cho cậu ấy đến thăm nữa, sau đó liên hệ với luật sư.
“Bất kể phải trả giá thế nào, tôi muốn họ phải bị trừng phạt!”
Luật sư hứa sẽ cố hết sức.
Con gái tôi càng lúc càng hăng máu, ngày nào cũng rải truyền đơn dưới lầu, thậm chí cầm loa hét lớn về phía căn hộ của tôi:
“Mẹ, con biết mẹ lú lẫn rồi nên mới lấy tiền bố để lại cho con đi nuôi trai trẻ. Mẹ ơi, con không trách mẹ, chỉ cần mẹ giao tiền ra và hứa không liên lạc với tên đó nữa, chúng ta vẫn là một gia đình.”
Những người không biết sự thật đều cảm thán con gái tôi hiểu chuyện, hiếu thảo. Ngay cả họ hàng cũng đến khuyên tôi:
“Thu Hà à, con người cần có mặt mũi, già rồi đừng để mất danh tiếng.”
“Chồng cô mất sớm, cô cô đơn thì có thể tái hôn, nhưng không thể làm chuyện thiếu đứng đắn như vậy. Thằng bé đó còn nhỏ hơn cả Tư Hàm, sao cô lại ra tay được chứ.”
Một lũ hóng hớt, gió chiều nào theo chiều nấy. Tôi không nói gì, rời khỏi tất cả các nhóm chat. Mặc cho thế giới mắng chửi, tôi không đáp lại một câu, chỉ âm thầm cùng luật sư thu thập chứng cứ.
Con gái tôi đắc ý:
“Mẹ, giờ mẹ sang tên nhà cho con, giao hết tiền ra, con sẽ ngừng rải truyền đơn.”
Tôi lặng lẽ bật chế độ ghi âm trên điện thoại: “Con đang đe dọa mẹ sao?”
Nó cười đắc ý: “Mẹ muốn nghĩ thế thì tùy. Dù sao mọi người chỉ thích xem kịch, chẳng ai quan tâm thật giả đâu. Con khuyên mẹ, vì danh tiếng của mình thì mau chóng nhún nhường đi.”
Tôi đau lòng thốt lên: “Trần Tư Hàm, không giáo dục tốt con là lỗi của mẹ.”
Đầu dây bên kia ngẩn ra, hỏi lại: “Ý mẹ là sao?”
Tôi bình thản đáp: “Giờ mẹ có nghĩa vụ dạy con cách làm người.”
Tôi cúp máy và gửi đơn luật sư cho nó. Nhưng có người đã nhanh hơn tôi một bước.
Chương 8
Tiểu Lý mở một buổi livestream trên mạng. Con gái tôi biết chuyện liền thuê thủy quân tràn vào phòng live.
“Trai trẻ ăn bám! Đồ không biết xấu hổ!”
“Lừa tiền dưỡng già của người già, đúng là súc sinh! Chết đi!”
Dưới sự thúc đẩy của dư luận, con gái tôi tuyên bố:
“Tôi sẽ kiện cậu ta, bắt cậu ta nôn hết số tiền lừa của mẹ tôi ra. Mọi người yên tâm, tôi sẽ bắt cậu ta bồi thường tổn thất tinh thần cho gia đình tôi. Tôi nhất định sẽ khiến kẻ xấu bị trừng phạt!”
Tôi không đành lòng để Tiểu Lý bị liên lụy, định đứng ra đính chính, nhưng Tiểu Lý đã nhanh hơn. Cậu ấy đưa ra giấy chứng nhận tài trợ và báo cáo tử vong của bố mẹ cậu do tai nạn giao thông năm xưa.
“Sau khi bố mẹ mất, họ hàng đã lừa hết nhà và xe, rồi đuổi tôi ra khỏi nhà. Khi tôi gần như phải bỏ học và tuyệt vọng với cuộc sống, cô Dương đã xuất hiện.”
Tiểu Lý giơ tờ giấy chứng nhận tài trợ lên: “Cô Dương đã tài trợ để tôi được tiếp tục đi học. Chính tôi đã tìm hiểu địa chỉ của cô qua quỹ từ thiện và biết cô bị con gái và con rể đánh bị thương, đi lại khó khăn.