“Từ giờ trở đi, tất cả khách sạn, trung tâm thương mại, bất động sản dưới trướng Tô Thị, người nhà họ Lục và chó đều không được vào.”
Hai vệ sĩ tiến lên, xách bà cụ lên như kéo một con chó chết.
“Buông tôi ra! Tôi là bà cụ nhà họ Lục! Tôi là thông gia của nhà họ Tô!”
Bà cụ vùng vẫy hết sức, giày cũng bị đá văng ra.
Nhưng chẳng ai để ý đến tiếng kêu gào của bà ta.
Bà ta bị kéo thẳng ra khỏi cổng trang viên, ném vào đống rác bên đường.
Tiếng khóc lóc dần xa, cuối cùng hoàn toàn biến mất.
Không khí trong phòng tiệc dường như cũng trong lành hơn hẳn.
Ngay lúc đó, cửa lớn phòng tiệc lại mở ra.
Một bóng dáng cao lớn, thẳng tắp đi ngược sáng bước vào.
Một bộ âu phục trắng cao cấp, trên tay ôm hoa, tựa như thần tiên giáng trần.
Là Tần Huyên.
Thái tử gia giới Bắc Kinh, cũng là bạn chơi từ nhỏ của tôi.
8
Sự xuất hiện của Tần Huyên khiến cả khán phòng nín thở thêm lần nữa.
Nếu tôi là phú hào ẩn mình, thì Tần Huyên chính là vị vương trên mặt đất.
Anh đi tới trước mặt tôi, mặc kệ ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người xung quanh.
Đưa bó hồng đỏ rực như lửa trong tay cho tôi.
“Nghe nói có người bắt nạt công chúa nhà họ Tô của tôi?”
Giọng anh trầm thấp quyến rũ, nhưng lại mang theo sát ý khiến người ta lạnh sống lưng.
Tôi nhận lấy hoa, mắt hơi đỏ.
Năm năm qua, vì báo ơn mà tôi đổi tên giấu thân, cắt đứt liên lạc với tất cả bạn cũ.
Không ngờ, anh vẫn luôn dõi theo tôi.
“Sao anh lại tới?”
Tần Huyên đưa tay, nhẹ nhàng giúp tôi sửa lại mấy sợi tóc rối.
Ánh mắt dịu dàng đến mức như có thể nhỏ ra nước.
“Em kết hôn, sao anh có thể không đến cướp cô dâu?”
Sau đó, anh quay người lại, ánh mắt lập tức trở nên âm u dữ tợn, quét một vòng khắp khán phòng.
“Vừa rồi là ai nói muốn lột quần áo cô ấy?”
“Tự đứng ra, chặt một tay.”
“Nếu không, tôi sẽ diệt cả nhà nó.”
Bảo an và Triệu Quang vừa rồi ra tay đều sợ đến hồn phi phách tán.
Triệu Quang vừa điên cuồng dập đầu, vừa tự tát mình.
“Xin Tần thiếu tha mạng! Xin Tần thiếu tha mạng!”
“Bốp! Bốp! Bốp!”
Mỗi cái tát đều dùng hết sức, đến mức mặt mũi đầy máu, răng cũng bay tứ tung.
Mấy tên bảo an cũng lần lượt quỳ xuống, thậm chí có người còn nhặt chai rượu dưới đất lên, định tự làm mình để tạ tội.
Lúc này, Lục Tranh và Lâm Vi Vi như hai con gà nhúng nước bị vệ sĩ áp giải trở lại hiện trường.
Hai người toàn thân ướt sũng, bốc lên mùi tanh của nước biển.
Lục Tranh vừa bước vào cửa, đã nhìn thấy Tần Huyên đứng bên cạnh tôi.
Đồng tử chấn động.
“Tần… Tần thiếu? Sao anh cũng ở đây?”
Trước kia Lục Tranh vì muốn nịnh bợ Tần Huyên, đã ngồi chờ trước cổng Tập đoàn Tần Thị suốt ba ngày ba đêm, đến mặt còn chẳng được gặp.
Tần Huyên lạnh lùng liếc hắn một cái, rồi ôm lấy eo tôi.
Như đang tuyên bố chủ quyền mà nói: “Giới thiệu một chút, đây là vị hôn thê của tôi.”
“Lục Tranh, gan anh không nhỏ, dám động vào người phụ nữ của tôi.”
Lục Tranh nhìn dáng vẻ thân mật của tôi và Tần Huyên, ghen đến phát điên.
Tự tôn của đàn ông khiến hắn lập tức mất hết lý trí.
“Tô Lê! Cô đã sớm câu kết với thằng đàn ông khác rồi đúng không?”
“Tôi biết mà! Cô giả vờ thanh cao cái gì chứ! Hóa ra từ lâu đã đội cho tôi cái mũ xanh rồi!”
“Cô ngoại tình trong hôn nhân! Tôi phải kiện cô! Tôi phải khiến cô trắng tay ra khỏi nhà!”
Tôi còn chưa kịp nói gì, ánh mắt Tần Huyên đã lạnh đi, định ra tay.
Tôi ngăn anh lại.
“Loại rác rưởi này, đừng làm bẩn tay anh.”
Tôi bước lên trước, trực tiếp giơ chân, đá mạnh một cú vào đầu gối Lục Tranh.
“Rắc!”
Tiếng xương nứt rõ mồn một.
“A——”
Lục Tranh đau đến mức hét thảm rồi quỵ xuống đất, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, ôm chân lăn lộn.
“Cú đá này, là trả cho việc vừa nãy anh bắt tôi quỳ xuống.”
Tôi từ trên cao nhìn xuống hắn.
“Ngoại tình? Anh cũng xứng nhắc hai chữ đó à?”