Ngày giao dịch là hai ngày trước giao thừa.

Hai mươi tám ngàn tệ.

Có lẽ chính là số tiền bà thu được từ việc bán đi chiếc vòng vàng mà bà ngoại để lại cho bà – vật kỷ niệm của hôn lễ năm xưa.

Bà đã đem báu vật gia truyền đi bán, rồi không chút do dự chuyển hết cho Lý Vĩ.

Mọi mảnh ghép, đến thời khắc này, đã hoàn toàn khớp lại.

Một hình ảnh hiện lên rõ ràng: một người phụ nữ vì thỏa mãn mong muốn mua nhà của cháu trai bên ngoại, không tiếc bán đi của hồi môn, vét sạch nhà, thậm chí không ngần ngại bóc lột chính đứa con trai ruột – một “kẻ cuồng nâng đỡ cháu bên ngoại” đầy điên loạn.

Bà không hề hão danh.

Cũng không mù quáng.

Bà là một người cực kỳ ích kỷ.

Trong lòng bà, tiền đồ của con trai, hạnh phúc của con gái, sự ổn định của cả gia đình nhỏ… đều không quan trọng bằng “thể diện” trước họ hàng bên ngoại, và cái đứa cháu bất tài kia.

Cơn giận như nham thạch sôi sục, cuồn cuộn bốc lên thiêu đốt toàn bộ lồng ngực tôi.

Tôi siết chặt bản sao kê trong tay, móng tay gần như cắm vào thịt.

Bình tĩnh.

Tôi nhắc nhở bản thân.

Giờ chưa phải lúc bùng nổ.

Tôi ngẩng đầu lên, nhìn về phía chị dâu.

Chị cũng đã đọc xong bảng sao kê, gương mặt không hề tỏ ra kinh ngạc, chỉ còn lại một luồng lạnh lẽo đến đáng sợ.

“Bằng chứng rõ ràng rồi.”

Chị nói.

“Tiếp theo, em định làm gì?”

Tôi nhìn chằm chằm vào những con số đen trên tờ giấy – từng dòng như từng gương mặt nhếch mép cười nhạo.

“Em muốn để anh trai em nhìn tận mắt.”

Tôi nói từng chữ một, dứt khoát và rắn rỏi.

“Em muốn anh ấy thấy rõ, người mẹ mà anh ấy cố gắng báo hiếu… thật sự là loại người như thế nào.”

“Em muốn anh ấy… hoàn toàn tỉnh ngộ.”

09

Đêm trước khi mọi chuyện được phơi bày, không khí ngột ngạt đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Tôi gọi anh trai vào phòng, chị dâu cũng đã ở đó.

Tôi khóa cửa lại.

Anh nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của chúng tôi, trông có phần bất an.

“Tiểu Nguyệt, có chuyện gì vậy?”

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ đưa cho anh mấy tờ sao kê tài khoản ngân hàng.

Anh cầm lấy với vẻ bối rối.

Khi ánh mắt chạm đến cái tên người nhận “Lý Vĩ” và từng khoản chuyển tiền dày đặc đến choáng váng ấy, sắc mặt anh bắt đầu thay đổi.

Từ nghi hoặc, sang kinh ngạc, rồi hoàn toàn không thể tin nổi.

“Cái… cái này là gì vậy?”

Giọng anh run rẩy.

“Là sao kê ngân hàng của mẹ.”

Tôi bình tĩnh đáp.

“Trong nửa năm gần đây.”

Anh như không tin nổi vào mắt mình, lại cúi xuống đọc kỹ thêm lần nữa.

Hơi thở của anh trở nên gấp gáp, tay cầm giấy run lẩy bẩy như lá rụng trong gió thu.

“Không thể nào… Không thể nào…”

Anh lẩm bẩm như đang thôi miên chính mình.

“Sao mẹ lại… Sao mẹ lại chuyển cho Lý Vĩ nhiều tiền như vậy?”

“Anh nhìn cái này nữa đi.”

Tôi chỉ vào khoản thu 28.000 tệ.

“Anh còn nhớ chiếc vòng vàng mẹ luôn đeo bên tay không rời chứ?”

“Mẹ đã bán nó rồi.”

“Và số tiền ấy, không thiếu một đồng, cũng chuyển thẳng cho cậu em họ tốt của anh đấy.”

Câu nói này chính là giọt nước tràn ly.

Anh trai tôi khựng lại, rồi ngã phịch xuống ghế như bị rút cạn sinh lực.

Mấy tờ sao kê trong tay rơi lả tả xuống đất, vung vãi khắp nơi.

Ánh mắt anh trở nên đờ đẫn, trống rỗng, không còn một tia sáng.

Hình tượng người mẹ mà anh dốc lòng gìn giữ, dốc lòng báo hiếu — hoàn toàn sụp đổ trong khoảnh khắc đó.

Tình yêu thương mà anh từng tin tưởng.

Tất cả những hy sinh và nỗ lực suốt nhiều năm.

Nỗi áy náy sâu sắc vì nghĩ mình chưa đủ hiếu thuận.

Thì ra… chỉ là một trò hề.

Anh chỉ là một công cụ để mẹ lấy lòng đám họ hàng nhà ngoại.

Một cái máy rút tiền bị vắt kiệt đến tận cùng.

“Tại sao…”

Anh ôm mặt đau đớn, nước mắt trào qua kẽ tay.

“Sao mẹ lại đối xử với con như vậy…”

Chị dâu bước đến, nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau.

Chị không nói nhiều lời an ủi, chỉ lặng lẽ đặt tay lên lưng anh, khẽ vỗ về.

“Trần Dương, không phải lỗi của anh.”

Giọng chị rất nhẹ, nhưng mang theo một sức mạnh khiến người ta bình tâm.

“Anh không sai.”

“Sai là người ngay từ đầu đã không xem anh như một con người độc lập, mà chỉ coi anh như công cụ để thỏa mãn lòng tham của bà ấy.”

Anh gục xuống bàn, vai run lên dữ dội, bật ra những tiếng nức nở nghẹn ngào.

Đó là lần đầu tiên — cũng là lần duy nhất — tôi thấy anh trai mình hoàn toàn sụp đổ như thế.

Như một đứa trẻ lạc đường, mất đi mọi niềm tin và phương hướng.

Đêm hôm đó, đèn trong phòng sáng suốt cả đêm.

Anh không ngủ.

Tôi và chị dâu cũng không ai chợp mắt.

Chúng tôi không nói gì thêm, chỉ lặng lẽ ở bên cạnh anh.

Cùng anh vượt qua khoảng thời gian lột xác đầy đau đớn và dằn vặt đó.

Sáng hôm sau, khi trời vừa hửng sáng.

Anh đứng dậy.

Anh bước đến bên cửa sổ, nhìn ra bầu trời xám nhợt bên ngoài.

Rồi quay lại, nhìn thẳng vào tôi và chị dâu.

Mắt anh đỏ ngầu, nhưng trong ánh nhìn ấy, lần đầu tiên xuất hiện một thứ mà tôi chưa từng thấy.

Một sự quyết tuyệt lạnh lùng — kết tinh của đau đớn, thất vọng và oán hận.

“Tiểu Nguyệt, Lâm Vy.”

Anh cất tiếng, giọng khản đặc, nhưng vô cùng kiên định.

“Anh đã biết mình phải làm gì rồi.”