“Chỉ cần chị bù tám triệu giúp em rồi viết đơn xin giảm nhẹ, sau khi ra ngoài em nhất định sẽ chăm chỉ làm việc, dùng cả đời để báo đáp chị.”

Nhìn nước mắt trên mặt nó, tôi nhớ đến chiếc kẹp tóc nhựa rẻ tiền ấy.

Tôi vẫn luôn giữ chiếc kẹp trong ngăn kéo dưới cùng của phòng ngủ.

Dù sau này đã chuyển nhà vài lần, tôi vẫn chưa bao giờ nỡ vứt nó đi.

Tôi từng cho rằng đó là minh chứng cho việc hai chị em nương tựa vào nhau mà sống.

Sau này, tôi mới hiểu.

Những lời một người nói khi mười tuổi không thể chứng minh rằng đến năm hai mươi hay ba mươi tuổi, người đó vẫn còn lương thiện.

Tôi không thể vì cậu bé trong ký ức mà một lần nữa tha thứ cho kẻ đang ở trước mặt, kẻ đã muốn giết tôi.

Tôi khẽ nhếch môi:

“Thẩm Gia Hứa, tôi sẽ không bù tiền giúp cậu, cũng sẽ không viết đơn xin giảm nhẹ.”

“Số tiền cậu biển thủ, tôi sẽ truy thu theo quy định pháp luật.”

Vẻ đáng thương trên mặt nó lập tức biến mất.

Nó đột ngột lao về phía tấm kính:

“Thẩm Tri Ý, sao chị có thể tàn nhẫn như vậy? Em là em trai ruột của chị!”

“Tám triệu có đáng là gì với chị? Chị nhất quyết phải nhìn em ngồi tù mới vừa lòng sao?”

Tôi bình tĩnh nhìn nó:

“Khi cậu chờ tôi chết, cậu đã không còn là em trai tôi nữa.”

Cuối cùng, mẹ tôi bị kết án tù chung thân.

Thẩm Gia Hứa bị kết án mười tám năm tù giam và bị buộc phải hoàn trả toàn bộ số tiền chiếm đoạt.

Một năm sau, công ty lên sàn chứng khoán.

Sau khi tiệc mừng kết thúc, thư ký hỏi tôi:

“Tổng giám đốc Thẩm, mọi người đều đang đợi cô cắt bánh. Cô có quay lại không?”

Tôi nhìn giờ rồi lắc đầu.

“Không, tôi còn phải đến một nơi.”

Tôi lái xe đến nghĩa trang của cha.

Tôi ngồi bên bia mộ, đặt huy hiệu kỷ niệm ngày công ty lên sàn trước di ảnh của ông.

“Cha, con đã gây dựng được công ty rồi.”

“Không phải dựa vào mười vạn ấy, cũng không dựa vào bất cứ ai.”

“Là do chính con kiếm được.”

Người cha trong ảnh lặng lẽ mỉm cười.

Ánh hoàng hôn rơi trên đỉnh núi, kéo bóng tấm bia mộ dài ra.

Trước khi xuống núi, tôi nhận được một lá thư gửi từ nhà tù.

Người gửi là Triệu Tú Lan.

Trong một năm qua, bà đã viết cho tôi hơn hai mươi lá thư.

Tôi chưa từng mở bất cứ lá nào.

Lần này, tôi ngồi trong xe, im lặng rất lâu nhưng cuối cùng vẫn xé phong bì.

Trên giấy chỉ có vài dòng:

【Tri Ý, gần đây mẹ thường mơ thấy con lúc còn nhỏ.】

【Lần đầu tiên biết đi, con ngã vào lòng mẹ, tiếng đầu tiên con gọi chính là mẹ.】

【Đời này mẹ đã làm sai quá nhiều chuyện, không cầu xin con tha thứ.】

【Chỉ mong sau này con chăm sóc bản thân thật tốt, đừng thức khuya nữa, cũng đừng uống nước lạnh.】

Nét chữ xiêu vẹo, vài chỗ bị nước mắt làm nhòe.

Tôi nhìn rất lâu.

Trong lòng tôi không có cảm giác hả hê như tưởng tượng, cũng không hề tha thứ.

Chỉ còn lại sự bình thản.

Tôi thừa nhận bà đã từng yêu tôi.

Nhưng sau đó, bà cũng thật sự muốn giết tôi.

Hai chuyện ấy không hề mâu thuẫn.

Những ấm áp trong quá khứ không nhất thiết đều là giả, nhưng chúng cũng không thể xóa bỏ những tổn thương về sau.

Sự hối hận muộn màng nhẹ tựa một chiếc lông vũ.

Không phải chỉ cần bà rơi vài giọt nước mắt là có thể bù đắp được.

Tối hôm đó, tôi trở về căn nhà mới mua.

Căn nhà tôi từng định sang tên cho mẹ đã được bán đi.

Nhà mới không lớn nhưng có một ô cửa kính sát đất hướng về phía nam.

Ban công trồng đầy những loài hoa tôi yêu thích.

Trong bếp không có yến sào đang được hầm, cũng không có ai thúc giục tôi uống thứ gọi là đồ bồi bổ.

Bóng tôi phản chiếu trên cửa kính sát đất.

Chỉ có một người nhưng không còn cô đơn nữa.

Bởi vì từ nay về sau, tôi không cần thứ tình thân phải đổi bằng sự hy sinh, cũng không cần những người nhà phải dùng tiền để duy trì quan hệ.

Tôi sẽ yêu thương bản thân thật tốt.

Nơi nào có tôi, nơi đó chính là nhà.

Hết.