“Giải thích sao được? Cô dùng cùng một món ăn, cùng một góc quay——chỉ để khiến tất cả mọi người nghĩ cô mới là người nguyên bản!”
“Vậy anh là nguyên bản à?”
Anh ta không đáp. Tiếng thở dồn dập, đè nén.
“Cố Trì! Cô quá đáng lắm rồi.”
“Hà Chanh, anh từng nói công thức của bát mì cán tay đó cũng tính là tài sản của tài khoản.”
“Thì sao?”
“Vậy tại sao mì cán tay của ‘Một Bát Nước Dùng’ lại ngon hơn phiên bản của Ôn Dao gấp một trăm lần?”
Cúp máy.
Hai mươi phút sau, tài khoản chính thức của Bùi Dật để lại một bình luận dưới video của “Một Bát Nước Dùng”.
【Nước dùng ngon cần thời gian. Chúng tôi đã nhìn thấy rồi. @Một Bát Nước Dùng】
Đến từ tài khoản chính thức của thương hiệu lẩu Kim Phí.
Cùng ngày hôm đó, “Một Bát Nước Dùng” tăng thêm bốn trăm nghìn người theo dõi.
“Hai Lạng Khói Bếp” tụt mất tám vạn người theo dõi.
Trần Lộc trong nhóm nhắn tin cuối cùng một câu:
【Tôi không tin mấy công thức này là của Cố Trì. Một người chỉ ngồi bên cạnh bóc lạc thì làm được cái gì? Đừng bị dắt mũi nữa.】
8
“Vị khách này là blogger của ‘Một Bát Nước Dùng’ sao? Gian trưng bày độc lập do giám đốc bộ phận thương hiệu Bùi sắp xếp, khu C, số 12, mời cô đi theo tôi.”
Lễ hội ẩm thực hương vị thành phố. Sân hội trường rộng ba vạn mét vuông, hơn bốn trăm gian trưng bày. Kim Phí với tư cách nhà tài trợ chính chiếm vị trí hai bên cửa chính.
Khu C số 12 ở giữa hội trường. Không phải vị trí tốt nhất, nhưng lại nằm ngay trên tuyến đường ra vào bắt buộc phải đi qua.
Tôi bày nguyên liệu lên bàn chế biến. Khung xương gà, gừng già, hành buộc, hoa tiêu, ớt khô, khối bột mì cán tay — đều là những thứ cơ bản nhất.
Bảng hiệu của gian hàng rất đơn giản, nền trắng chữ đen — “Một Bát Nước Dùng”.
Ở gian mời đặc biệt khu B đối diện, màn hình LED của “Hai Lạng Khói Bếp” đang phát vòng lặp những cảnh Hà Chanh xuất hiện. Ôn Dao mặc chiếc tạp dề trắng ngà ấy, đang loay hoay với nguyên liệu phía sau bàn chế biến.
Hà Chanh vừa thấy tôi, sắc mặt lập tức đổi hẳn. Anh ta bước nhanh tới, hạ giọng:
“Cô sao lại ở đây?”
“Tham gia triển lãm.”
“Ai duyệt?”
“Ban tổ chức.”
Anh ta nhìn chằm chằm vào giấy chứng nhận tham gia trên gian hàng của tôi. Trên đó đóng dấu hợp tác tài trợ của Tập đoàn Kim Phí.
“Bùi Dật.” Anh ta nghiến răng nhả ra cái tên đó.
Tôi không đáp, chỉ bắt đầu rửa khung xương gà.
Mười giờ sáng, hội chợ mở cửa.
Ban đầu, gian của “Hai Lạng Khói Bếp” thu hút khá nhiều người, lượng fan hai triệu không phải để trưng cho đẹp. Ôn Dao làm phần hỏi đáp tương tác, Hà Chanh thì đứng bên cạnh bưng khay cho khách nếm thử.
Nhưng rồi đám đông bắt đầu dịch chuyển về phía tôi.
Bên tôi không có màn hình LED, không có camera. Chỉ là đang nấu mì.
Nước hầm gà từ từ sôi lăn tăn, hơi trắng bốc lên. Kéo mì, thả vào nồi, vớt mì, chan nước. Mỗi bát làm xong lại đưa cho người đứng xem.
Cô gái đầu tiên nhận bát, uống một ngụm rồi sững lại.
“Khoan đã — đây chẳng phải là bát mì cán tay của ‘Hai Lạng Khói Bếp’ sao?”
“Không phải. Đây là của ‘Một Bát Nước Dùng’. Nhưng mùi vị… ngon hơn phiên bản trước nhiều quá.”
Cô gái giơ bát lên dưới ánh sáng: “Không phải là ngon hơn nhiều… mà là ngon hơn quá nhiều.”
Hai trăm người vây kín khu C số 12. Khu B của “Hai Lạng Khói Bếp” lạnh dần đi.
Ôn Dao cố gắng vãn hồi tình hình — tuyên bố sẽ làm gà tiêu cay ngay tại chỗ, món chủ lực của họ.
Nhưng lửa quá tay, nồi đầu tiên hạt tiêu vừa thả vào đã cháy khét, khói dầu sặc khiến fan lùi lại mấy bước.
Nồi thứ hai khá hơn, nhưng thịt gà chưa được ướp lạnh trước, dầu tiêu rưới lên không thể đông nhanh. Cả món ăn mềm nhũn.
Một chàng trai cầm điện thoại quay video lớn tiếng hỏi: “Chị Ôn Dao, bản trước của chị không làm kiểu này mà? Trong video là phải ướp lạnh trước rồi mới rưới dầu chứ——”