“Tôi muốn gặp người phụ trách của các người.”

Bảo vệ nhìn hắn, giọng bình tĩnh:

“Người phụ trách sẽ không đến.”

Sắc mặt Triệu Xuyên trầm xuống:

“Không đến là có ý gì?”

“Ở đây hơn chục hộ kinh doanh, giải tỏa chuyện lớn như vậy mà người đó còn chẳng thèm lộ mặt?”

Bảo vệ lật một trang hồ sơ:

“Thông báo đã gửi, thời hạn đã hết. Người phụ trách không cần có mặt.”

Triệu Xuyên cười lạnh:

“Uy thế lớn thật.”

“Phái một đám bảo vệ đến chuyển đồ, bản thân trốn phía sau không lộ mặt?”

“Anh nói với người đó, hôm nay nếu không đến thì con phố này đừng ai nghĩ đến chuyện động vào.”

Bảo vệ nhìn đồng hồ:

“Vui lòng tránh ra, không cản trở việc giải tỏa.”

Triệu Xuyên trực tiếp đứng trước cửa tiệm hoành thánh, dang hai tay chặn cửa:

“Đến đây, bước qua người tôi trước đi.”

“Hôm nay các người dám động đến một cái bát trong tiệm thì tôi nằm luôn ở đây không dậy. Đến lúc video đăng lên, xem các người giải tỏa nhanh hay cư dân mạng chửi nhanh.”

Nhân viên vận chuyển đứng ở cửa, tiến không được mà lùi cũng chẳng xong.

Ông chủ Lý và ông chủ Trần thấy vậy cũng vội đứng chắn trước cửa hàng mình.

Các chủ cửa hàng khác vừa nhìn cũng làm theo.

Khung cảnh lập tức hỗn loạn.

Có người hét:

“Chúng tôi kinh doanh ở đây mười năm rồi, không thể chỉ bằng một tờ thông báo mà đuổi người!”

Bảo vệ cau mày:

“Mong mọi người bình tĩnh. Tiếp tục cản trở chỉ khiến trách nhiệm sau này nặng hơn.”

Triệu Xuyên nghển cổ:

“Bớt dọa người đi.”

“Chúng tôi muốn gặp người phụ trách. Không gặp được thì đừng ai nghĩ đến chuyện bước vào cửa hàng.”

Triệu Ngọc Mai lập tức bật khóc:

“Xin các anh, hãy gọi cô Hứa đến một chuyến đi.”

“Hôm qua là chúng tôi sai, chúng tôi nói quá lời rồi. Chỉ cần cô ấy chịu đến, chuyện chia lợi nhuận có thể bàn, tiền cũng có thể trả lại.”

“Xin các anh, hãy để cô ấy đến đây một chuyến.”

Người bảo vệ dẫn đầu nhìn xung quanh.

Anh ta im lặng vài giây rồi lấy điện thoại gọi.

Sau khi cúp máy, anh ta nhìn về đầu phố:

“Giám đốc Hứa sắp đến.”

Nghe cách xưng hô này, Triệu Xuyên sửng sốt.

Nhưng rất nhanh, hắn cười lạnh:

“Giám đốc Hứa?”

“Cô ta đúng là biết làm màu thật.”

Nửa tiếng sau, tôi bước vào Phố Cũ Nam Kiều.

Bảo vệ nghiêng người nhường đường.

Triệu Xuyên nhìn thấy tôi, cười lạnh:

“Cô đến đúng lúc lắm.”

“Tôi mặc kệ cô có quan hệ gì với ban quản lý, bảo bọn họ cút đi.”

“Tiệm hoành thánh này chị tôi mở mười năm, các người dựa vào đâu tùy tiện đuổi người?”

Triệu Ngọc Mai cuống lên kéo hắn:

“Tiểu Xuyên, đừng nói nữa.”

Triệu Xuyên hất tay cô ấy ra:

“Chị, chị đừng sợ.”

Hắn nhìn tôi, giọng đầy châm chọc:

“Họ Hứa kia, cô đúng là thú vị thật.”

“Hôm qua ở trong tiệm giả vờ đáng thương, hôm nay lại dẫn người đến phá cửa hàng.”

“Chẳng phải cô nói không cần bàn nữa sao? Sao vậy, lại không nỡ bỏ khoản chia lợi nhuận của con phố này à?”

Tôi không để ý đến hắn.

Mà nhìn người bảo vệ dẫn đầu:

“Tình hình hiện trường thế nào?”

Bảo vệ nói:

“Toàn bộ đều quá hạn chưa dọn đi, một số hộ kinh doanh từ chối phối hợp.”

Tôi gật đầu:

“Vậy không cần chờ nữa.”

“Làm theo quy trình.”

Sắc mặt Triệu Xuyên thay đổi:

“Cô chỉ là người chạy việc mà thật sự coi mình là chủ à?”

“Người phụ trách còn chưa tới, cô dựa vào đâu mà ra lệnh ở đây?”

Tôi nhìn hắn:

“Dựa vào việc các người đã không còn tư cách tiếp tục sử dụng gian hàng.”

Triệu Xuyên như vừa nghe thấy chuyện cười:

“Cô nói không có là không có?”

“Cô là cái thá gì? Con phố này ghi tên cô à?”

Lần này, không ai cười theo.

Giọng Triệu Ngọc Mai run rẩy:

“Cô Hứa, cô bảo họ dừng lại trước được không?”

“Hôm qua chúng tôi hồ đồ, chúng ta có thể bàn.”

Tôi nhìn cô ấy:

“Triệu Ngọc Mai, hôm qua không phải tôi không cho chị cơ hội.”

“Tôi bảo chị suy nghĩ cho kỹ, cũng đã nhắc chị về thỏa thuận.”

“Là chính các người tự chặn đường của mình.”

Sắc máu trên mặt cô ấy từng chút một biến mất.

Triệu Xuyên vẫn chưa nhận ra có gì không ổn, còn hừ lạnh:

“Đừng dọa chị tôi.”

“Tôi nói cho cô biết, chúng tôi muốn gặp người phụ trách thật sự.”

“Cô đi nói với hắn, đừng để một người phụ nữ ra đây đứng chắn. Phố Cũ lớn thế này, chúng tôi đông người như vậy, hắn phải ra cho chúng tôi một lời giải thích.”

Tôi nhìn hắn:

“Anh muốn lời giải thích thế nào?”

Triệu Xuyên ngẩng cằm:

“Thứ nhất, thu hồi thông báo giải tỏa.”

“Thứ hai, sau này ngừng chia lợi nhuận.”

“Thứ ba, toàn bộ cửa hàng tiếp tục để chúng tôi sử dụng, không có thời hạn, không thêm điều kiện, cũng không ai được lấy chuyện bắt chúng tôi chuyển đi để uy hiếp nữa.”

Hắn nói vô cùng đường hoàng, như thể vẫn nắm quyền kiểm soát trong tay.

Tôi gần như bật cười:

“Còn gì nữa không?”

Triệu Xuyên tưởng tôi sợ, lập tức đắc ý:

“Còn nữa, cô phải xin lỗi chị tôi trước mặt toàn bộ hộ kinh doanh.”

“Bao nhiêu năm nay cô chiếm của chị ấy bao nhiêu lợi, mọi người đều biết.”

“Đừng tưởng tìm mấy tên bảo vệ đến chống lưng là chúng tôi sợ.”

Cuối cùng Triệu Ngọc Mai cũng sụp đổ:

“Tiểu Xuyên!”

“Em đừng nói nữa, chị xin em đừng nói nữa.”

Triệu Xuyên mất kiên nhẫn:

“Chị rốt cuộc sợ cái gì?”