“Mọi người hãy phân xử xem, trên đời sao lại có đứa con gái độc ác đến thế!”
Đoạn video qua sự cắt ghép ác ý của các trang tin lá cải nhanh chóng leo lên top tìm kiếm.
Tiêu đề gây sốc: “Đứa con gái độc ác nhất – Thẩm Tri Ý”.
Khu vực bình luận ngập tràn những lời chửi bới:
“Loại người này sao không chết quách đi cho rảnh, đến mẹ ruột cũng hãm hại.”
“Đúng là kẻ giàu có đều máu lạnh, thương bà mẹ quá.”
“Truy tìm danh tính nó đi, khiến nó không thể làm việc ở công ty nữa.”
Rất nhanh, thông tin cá nhân, nơi làm việc và địa chỉ nhà tôi bị đào bới sạch sành sanh.
Dưới lầu công ty ngày nào cũng có một đám blogger vây quanh, giơ điện thoại đòi phỏng vấn “đứa con gái độc ác” này.
Điện thoại tôi nổ tung vì tin nhắn chửi rủa và cuộc gọi quấy rối.
Thậm chí có kẻ tạt sơn đỏ lên cửa nhà tôi, viết ba chữ lớn: “Kẻ giết người”.
Lãnh đạo công ty chịu áp lực từ dư luận, gọi tôi lên nói chuyện và yêu cầu tôi tạm nghỉ việc.
Tôi ngồi trong căn hộ trống trải, nhìn những lời mắng chửi trên mạng, thầm cười lạnh.
Họ tưởng dùng dư luận là có thể ép tôi thỏa hiệp?
Mơ đi.
Chuông cửa vang lên.
Tôi nhìn qua mắt mèo, là bác sĩ Cố.
Tôi mở cửa cho anh vào.
Bác sĩ Cố đặt đồ lên bàn, lấy ra một ít rau củ và thịt tươi.
“Thật xin lỗi, chuyện trên mạng bệnh viện cũng không còn cách nào khác, chỉ có thể để cô xuất viện sớm.”
“Nhưng bệnh viện có camera, có thể chứng minh lúc đó bà ta cố tình ép cô uống canh thịt dê.”
Tôi lắc đầu:
“Giờ đính chính cũng vô ích, cư dân mạng chỉ thích tin vào những kẻ trông có vẻ yếu thế hơn.”
“Nếu giờ chúng ta tung camera, họ sẽ nói tôi ngụy tạo để tẩy trắng.”
Bác sĩ Cố nhíu mày:
“Vậy chẳng lẽ cứ để họ vu khống như thế?”
“Tất nhiên là không.”
Tôi quay sang nhìn anh:
“Bác sĩ Cố, tôi cần anh giúp một việc.”
8.
Kiếp trước sau khi chết, linh hồn tôi trôi lơ lửng, không chỉ thấy bà ta mua xe cho Thẩm Diệu, mà còn nghe bà ta gọi điện cho công ty bảo hiểm yêu cầu bồi thường số tiền bảo hiểm tử vong khổng lồ.
Thông qua quan hệ, bác sĩ Cố nhanh chóng lấy được bản sao của hợp đồng bảo hiểm đó.
Hợp đồng được mua nửa năm trước, người thụ hưởng ghi rõ tên Thẩm Diệu.
Số tiền bảo hiểm lên đến mười triệu tệ.
“Quá độc ác!”
Bác sĩ Cố nhìn bản hợp đồng, nắm chặt nắm đấm.
“Bà ta đã lên kế hoạch loại bỏ cô từ nửa năm trước.”
“Hèn gì bà ta quan tâm đến ca phẫu thuật của cô như thế, khăng khăng đòi tự mình chăm sóc.”
Tôi scan bản hợp đồng vào máy tính, khóe môi hiện lên nụ cười lạnh lẽo.
“Có cái này rồi, tôi xem bà ta tẩy trắng kiểu gì.”
Ngay khi tôi chuẩn bị phản công, Thẩm Diệu dẫn theo một đám phóng viên và thủy quân kéo đến sảnh công ty, giăng băng rôn:
“Thẩm Tri Ý mất hết lương tâm, đòi lại sự trong sạch cho mẹ tôi!”
Nó đối diện với ống kính, khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa:
“Chị tôi vì muốn độc chiếm tài sản mà tống mẹ vào tù, còn đóng băng thẻ ngân hàng của tôi.”
“Giờ tôi thậm chí không có cơm ăn, phải ngủ ngoài đường.”
“Các cư dân mạng ơi, xin hãy giúp tôi, cứu mẹ tôi với!”
Số người xem livestream lập tức vượt mốc một trăm nghìn.
Sự phẫn nộ của cộng đồng mạng bị thổi bùng:
“Thẩm Tri Ý cút khỏi công ty đi!”
“Kiểm tra tài chính của Thẩm Tri Ý, biết đâu tiền là do tham ô mà có.”
Cấp cao công ty không thể ngồi yên được nữa, ra tối hậu thư cho tôi: Nếu hôm nay không dẹp yên chuyện này, tôi sẽ bị sa thải ngay lập tức.
Tôi nhìn gương mặt đắc ý của Thẩm Diệu trong livestream, cầm lấy áo khoác đi ra ngoài.
“Đi thôi, đến lúc thu lưới rồi.”
Khi tôi và bác sĩ Cố đến sảnh công ty, Thẩm Diệu đang được các phóng viên vây quanh.
Thấy tôi xuất hiện, nó lập tức chỉ tay hét lớn:
“Mọi người nhìn xem, mụ đàn bà độc ác đến rồi!”
Hàng loạt máy ảnh và máy quay chĩa thẳng vào tôi.