Chiều hôm đó, tôi ghé qua cửa hàng Thiên Thần Nhỏ. Cửa đóng then cài, trên lớp cửa kính dán chéo tờ niêm phong “Đình chỉ kinh doanh”. Cô nhân viên Tiểu Lâm đang ngồi xổm trước cửa dọn dẹp mấy thùng carton, thấy tôi thì đỏ bừng mặt lí nhí gọi một tiếng “chị”, rồi cúi đầu bỏ đi thẳng.
Tôi rút tấm thẻ thành viên vẫn còn 2 vạn số dư ra, nhẹ nhàng đặt lên bậc thềm trước cửa.
Rồi quay lưng bước đi.
Trên đường về nhà, mẹ bỗng lên tiếng: “Thính Khê, sau này nhà mình cạch mặt mấy cái thể loại thẻ nạp tiền này đi.”
Tôi bật cười: “Mẹ ơi, con đã hủy toàn bộ thẻ trả trước ở tất cả các cửa hàng mẹ và bé trong thành phố rồi. Từ nay trở đi mua đâu trả đó, không có chuyện gửi một cắc nào ở chỗ người khác nữa.”
Mẹ sững người một lát, rồi cười mắng: “Đúng là lo xa.”
Tối đến, em bé đã say giấc. Tôi ngồi ngoài ban công lướt điện thoại, thấy trong nhóm các mẹ bỉm sữa có người chia sẻ tin tức: “Thành phố tăng cường giám sát tiêu dùng thẻ trả trước, quy định mỗi lần nạp không vượt quá 5.000, mọi giao dịch lớn bắt buộc phải có sự xác nhận của chính chủ…”
Ngoài cửa sổ, hàng vạn ánh đèn nhà lung linh tỏa sáng. Đứa trẻ trong lòng tôi vẫn đang say ngủ.
Những ác ý, toan tính, phản bội, tất cả đều đã bị bỏ lại ở ngày hôm qua.
Ngày mai, lại là một ngày mới.