Rất nhanh, hàng chục người mặc quân phục xông vào.

“Bàn giao cô ta cho tổ chức. Cô ta là gián điệp do nước ngoài phái tới.”

Con ngươi Kiều Uyển Ninh co rút dữ dội.

Cô ta bắt đầu vùng vẫy điên cuồng.

Cô ta tuyệt đối không thể bị bắt.

Một khi bị bắt, cả đời này đừng mong ra ngoài.

Cô ta không chấp nhận được số phận ấy.

Vì vậy cô ta liều mạng gào thét, hai tay cào loạn trên sàn, đến cả tấm thảm đắt tiền cũng bị cào thành vệt.

“Không! Các người không thể bắt tôi! Tôi là vợ của Tô Thanh! Anh ấy cống hiến cho đất nước, các người không thể đối xử với anh ấy như vậy, cũng không thể đối xử với tôi như vậy!”

“Tô Dục Xuyên! Anh nói gì đi! Anh không thể để họ bắt tôi! Anh quên rồi sao? Chúng ta từng yêu nhau sâu đậm ở đại học! Tô Dục Xuyên! Dục Xuyên! Anh nói đi!”

“Anh không phải yêu tôi nhất sao? Anh còn vì tôi nuôi đứa trẻ không phải con mình! Anh vì tôi mà từ doanh trại trở về chỉ vì tôi nói sợ! Anh quên hết rồi sao? Tô Dục Xuyên, anh không thể đối xử với tôi như vậy!”

“Nói một nghìn lần, một vạn lần, hôm khách sạn cháy, chính anh chủ động chọn tôi! Nếu anh thật sự yêu Cố Hiểu Oánh, sao anh không chọn cứu cô ta trước? Tôi có dùng chút thủ đoạn, nhưng quyền lựa chọn luôn ở trong tay anh!”

“Nếu anh thật sự quan tâm cô ta đến thế, hôm đó người bị nổ chết phải là tôi! Là anh cứu tôi, mang tôi về! Bây giờ anh lấy tư cách gì mà đưa tôi vào tù?”

“Tô Dục Xuyên, anh muốn đưa tôi vào tù còn không bằng bây giờ bắn chết tôi đi!”

Kiều Uyển Ninh nước mắt nước mũi hòa lẫn, hoàn toàn không còn vẻ dịu dàng điềm tĩnh như trước.

“Em thành ra thế này cũng đâu phải lỗi của em! Em có cách nào khác sao? Em chỉ là muốn sống thôi! Nếu Tô Thanh không chết, nếu anh không cưới Cố Hiểu Oánh, lẽ nào em sẽ biến thành thế này? Với lại Cố Hiểu Oánh cũng giống em, đều không cha không mẹ, dựa vào đâu cô ta có thể sống thoải mái như vậy? Cô ta vô dụng như thế, chi bằng đi—”

“Bốp!”

Một cái tát giáng mạnh xuống mặt Kiều Uyển Ninh. Nửa bên mặt cô ta lập tức sưng vù.

Tô Dục Xuyên mắt đỏ ngầu, lồng ngực phập phồng dữ dội:

“Cô cũng xứng nhắc đến tên cô ấy sao?”

Kiều Uyển Ninh bị tát đến choáng váng. Nhìn thấy hận ý trong mắt anh, cô ta cuối cùng cũng tuyệt vọng hoàn toàn.

Cô ta bị kéo ra ngoài.

Sau đó số phận cô ta thế nào, Tô Dục Xuyên không còn quan tâm. Chỉ biết rằng từ nay về sau, cô ta e là sẽ không dễ sống.

Anh đặt ảnh thẻ của Cố Hiểu Oánh vào ví, cho bà lão một khoản tiền lớn, rồi tìm cho An An một gia đình nhận nuôi.

Thu xếp xong mọi thứ, Tô Dục Xuyên lái xe trở lại quân doanh.

Anh không hứng thú với đợt điều động cấp cao, cũng chẳng quan tâm đến vị “thiên tài” mới đến.

Thứ nhất, ngoài Cố Hiểu Oánh ra, anh chẳng còn tâm trí để quan tâm ai khác.

Thứ hai, anh vốn không tin người mới kia tài giỏi đến đâu, có lẽ lại là con cháu nhà quan nào đó được nhét vào.

Về lĩnh vực dữ liệu, không ai có thể giỏi hơn anh.

Trở lại đơn vị, Tô Dục Xuyên tự nhốt mình trong phòng thí nghiệm. Như tự hành xác, anh ngày đêm vùi đầu nghiên cứu dữ liệu.

Thuộc cấp đến khuyên mấy lần, cuối cùng anh bực quá, khóa trái cửa phòng.

Nửa tháng sau, với quầng thâm đen dưới mắt, anh đập bản mật mã đã giải được vào tay cấp dưới.

Nhưng cấp dưới không còn kích động như thường lệ.

Tô Dục Xuyên liếc nhìn, thấy đối phương lúng túng:

“Đội… đội trưởng Tô, mấy mật mã này năm ngày trước đã có người giải rồi.”

Tô Dục Xuyên không tin.

Nhưng sự thật là mật mã đã được phá. Phần của anh trở nên vô dụng.

Anh một mình đến một quán rượu nhỏ.

Trước kia, mỗi lần Cố Hiểu Oánh đến căn cứ tìm anh, hai người đều thích ghé quán này.

Khi đó cô thường gọi một ly rượu nhỏ, ngồi ở góc nghe người từ khắp nơi đàn guitar, thổi sáo. Có lúc hứng lên cô cũng lên hát vài bài. Dù hát không hay lắm, nhưng luôn được mọi người cổ vũ nhiệt tình.

Giữa tiếng reo hò, cô cười đến đỏ mặt, rồi thuận thế ngả vào lòng anh.

“Dục Xuyên, anh đến rồi à? Lần này Tiểu Oánh không theo anh sao?”

Người ở quầy bar là chỗ quen. Chưa đợi anh hỏi, đã mang ra loại rượu anh thường gọi.

“Lâu rồi hai người không đến nhỉ? Nghe nói trước đó Hiểu Oánh mang thai. Giờ sao rồi? Tính ra chắc sinh rồi chứ? Con trai hay con gái vậy? Bọn tôi bận quá chưa kịp chúc mừng.”

Nghe vậy, Tô Dục Xuyên suýt không giữ nổi nụ cười trên mặt.

Anh đáp qua loa vài câu, bưng ly rượu ngồi vào chỗ Cố Hiểu Oánh từng thích ngồi.