“Vậy thì hãy cố gắng bước tiếp. Con đường rất xa, nhưng không phải không thể đi tới.”
Trên chuyến xe trở về, tôi dựa vào cửa sổ ngủ một lát.
Khi tỉnh lại, trước mắt tôi lại xuất hiện một dòng bình luận.
【Ngày mai nhiệt độ sẽ giảm, nhớ mang theo áo khoác.】
Tôi sửng sốt rồi không nhịn được bật cười.
Nó không còn cảnh báo tôi về sự phản bội, cũng không còn dự báo những âm mưu hãm hại.
Nó chỉ nhắc nhở tôi hãy sống thật tốt.
Trong điện thoại, giảng viên hướng dẫn gửi đến một tin nhắn:
“Lâm Vãn, chào mừng em gia nhập nhóm nghiên cứu. Kế hoạch khảo sát mới sẽ được thảo luận trong cuộc họp tuần sau.”
Tôi trả lời:
“Em đã nhận được, thưa thầy.”
Bầu trời ngoài cửa sổ dần tối.
Ánh đèn của thành phố phía xa lần lượt sáng lên.
Tôi bỗng cảm thấy cuộc đời giống như một đường ray vừa được điều chỉnh lại.
Đã từng có người muốn đẩy tôi ra khỏi đường ray ấy.
Nhưng tôi đã giữ được chính mình.
Sau này, tôi sẽ bước đi vững vàng hơn.
Và cũng xa hơn.