Tôi vừa lướt mạng thì thấy một video:
Chủ video nói rằng anh họ của cô ấy bị nhiễm bệnh AIDS, giờ lại chuẩn bị kết hôn và sinh con.
Cả nhà đều giấu nhẹm, không ai chịu nói cho bạn gái của anh ta biết.
Ngay cả mẹ ruột cũng bảo: “Cưới xong rồi thì sẽ ổn thôi.”
Tôi đang cảm thán không biết cô gái nào xui xẻo như vậy thì…
Tôi mở phần bình luận ra xem.
Ơ? Người này sao giống mình thế?
1
Sáng sớm, tôi vừa mở app xem video ngắn thì thấy ngay một đoạn cầu cứu.
Tài khoản đăng video tên là “Tiểu Trư Bối Bối”. Cô ấy kể rằng anh họ mình bị nhiễm bệnh mỗi.dú.
Giờ thì anh ta chuẩn bị kết hôn, sinh con, mà cả nhà lại nhất quyết không cho anh ta nói cho bạn gái biết.
Ngay cả mẹ anh ta cũng bảo: “Cưới xong là ổn hết.”
Tôi nhíu mày, thấy vừa bất lực vừa khó hiểu.
Rốt cuộc là nhà ai mà lại xui dữ vậy, dính phải một người thân như thế.
Theo thói quen, tôi kéo xuống phần bình luận.
Rất nhiều người ủng hộ chủ video, mong cô ấy tìm cách nhắc nhở cô gái kia.
Nhưng cũng có người nghi ngờ, vì những bệnh lây qua đường tình dục như vậy thuộc quyền riêng tư cá nhân.
Ngay cả bố mẹ còn giấu, làm sao họ hàng lại biết được?
Dưới video, chủ tài khoản có trả lời khá nhiều bình luận, nhìn là biết cô ấy đang rất bối rối.
Dù trong lòng cảm thấy không đúng, nhưng cả nhà đều không cho nói, mà cô ấy thì chỉ là một đứa trẻ.
Tôi thở dài, định im lặng thoát ra khỏi app thì bỗng phần bình luận lại cập nhật thêm.
Chủ video ghim một bình luận của mình lên đầu.
“Ở thành phố Đường Hồ, tỉnh Đông Ninh. Bạn gái hình như là bác sĩ. Tuần trước mới gặp hai bên gia đình. Mình chỉ có thể nói được vậy thôi. Mong cô ấy có thể thấy video này.”
Tôi sững người. Người mà cô ấy miêu tả… sao giống tôi đến vậy?
Tôi tên là Trần Lạc, bác sĩ tại Bệnh viện Thành phố Đường Hồ, năm nay 27 tuổi.
Tôi có bạn trai đã quen hai năm, tuần trước hai bên gia đình vừa gặp mặt để bàn chuyện cưới xin.
Tôi nhìn chằm chằm vào dòng bình luận ấy, im lặng thật lâu, cuối cùng buông điện thoại xuống rồi khẽ cười.
Làm gì có chuyện trùng hợp như thế chứ?
Tôi và Lưu Hưng Nghĩa quen nhau đã hai năm, tôi nghĩ mình cũng hiểu anh ấy khá rõ.
Anh ấy không phải người như vậy.
Hơn nữa, anh ấy luôn bên tôi, làm sao lại bị bệnh lây qua đường tình dục được?
Còn lần gặp mặt hôm đó, nhà Lưu Hưng Nghĩa đến khá đông, tôi cũng đâu thấy cô em họ nào?
Chắc là tôi suy nghĩ nhiều quá thôi.
Dù nghĩ vậy, tôi vẫn không kìm được mà nhấn vào trang cá nhân của chủ video.
Trang trống trơn. Không tiểu sử, không avatar, chỉ có đúng một video đó.
Hay là tài khoản câu tương tác?
Suy nghĩ một lúc, tôi không nghĩ nhiều nữa, lặng lẽ lưu video lại rồi tắt điện thoại.
Phải ra ngoài rồi, hôm nay còn có hẹn với anh ấy nữa mà.
Dọn dẹp xong, tôi đến chỗ hẹn với Lưu Hưng Nghĩa.
Anh ấy đã chờ sẵn ở đó từ lâu, tôi liền rảo bước chạy tới.
“Đường hơi kẹt xe một chút, anh không đợi lâu chứ?”
Anh hơi cau mày một tí, nhưng vẫn cười:
“Không sao, anh cũng mới tới thôi.”
“Với lại, em lần nào đi chơi chẳng trễ một chút? Anh quen rồi.”
Tôi ngượng ngùng lè lưỡi, Hưng Nghĩa bật cười, nhẹ nhàng cốc lên mũi tôi một cái.
“Gần trưa rồi, mình đi ăn trước đi.”
Nhìn anh ấy ngồi đối diện đang bóc tôm cho tôi, lòng tôi bỗng cảm thấy thật ấm áp.
Hưng Nghĩa là chủ một công ty nhỏ, nhà cũng khá giả.
Anh ấy là người tử tế, luôn đối xử tốt với tôi — một đối tượng lý tưởng để kết hôn.
Trong lúc ăn, anh ấy đề nghị hai bên gia đình gặp lại để bàn kỹ hơn chuyện cưới xin.
Nhưng tôi lại bỗng nhớ tới video đó, nên nhất thời không trả lời.
Nếu đã nói tới chuyện kết hôn, thì… làm kiểm tra sức khỏe tiền hôn nhân vẫn là an toàn nhất, đúng không?
Thấy tôi im lặng, Lưu Hưng Nghĩa có chút nghi ngờ.
“Có chuyện gì sao, Lạc Lạc?”
Tôi đặt dao nĩa xuống, nhẹ nhàng nói với anh một đề nghị:
“Hưng Nghĩa, nếu chúng ta định kết hôn thì nên chuẩn bị kỹ mọi thứ trước.”
Anh nhướn mày: “Ví dụ?”
“Bây giờ trước khi cưới, mọi người đều làm kiểm tra tiền hôn nhân mà. Em nghĩ tụi mình cũng nên làm.”
Khóe miệng Hưng Nghĩa giật nhẹ, sắc mặt anh lập tức sa sầm lại, như biến thành người khác:
“Em thấy anh… bẩn à?”
Tôi sững người, thật sự không hiểu sao anh lại nghĩ như vậy, vội vàng giải thích:
“Không phải vậy, chỉ là làm kiểm tra sẽ yên tâm hơn. Nếu sau này mình muốn có con, cũng có thể loại trừ những rủi ro.”
Sắc mặt anh dịu lại đôi chút. Tôi liền nói tiếp:
“Mình hẹn thời gian đi bệnh viện làm kiểm tra nhé. Anh rảnh lúc nào?”
Anh hơi cau mày:
“Nếu định có con, thì phải làm kiểm tra trước khi mang thai chứ? Kiểm tra tiền hôn với chuyện đó có liên quan gì đâu?”
Tôi nghẹn lời, chẳng biết phải đáp sao. Chẳng lẽ tôi lại nói thẳng là vì lo anh có bệnh truyền nhiễm nên mới muốn kiểm tra?
“Để sau đi, dạo này anh bận lắm.”
Tôi còn định hỏi thêm, nhưng nhìn sắc mặt anh không tốt, đành nuốt lời vào lòng, không nói tiếp nữa.
Buổi hẹn hôm đó, Lưu Hưng Nghĩa im lặng rất nhiều.
Anh như có tâm sự, suốt cả buổi cứ lơ đãng, không còn vui vẻ như mọi khi.
Có thể là do lời tôi nói khiến anh không vui.
Nhưng tôi cũng chẳng trách anh, chỉ lặng lẽ để mọi thứ trôi qua.
Tới lúc chia tay, anh cũng chỉ lặng thinh đưa tôi về tận dưới nhà rồi quay lưng bỏ đi.
Nhìn bóng anh khuất dần, tôi khẽ nhíu mày.
Ở thời buổi này, kiểm tra trước hôn nhân là chuyện rất bình thường, chẳng có gì phải làm quá.
Sao anh ấy lại phản ứng gay gắt đến vậy?
Hay là… thực sự có vấn đề gì đó?
2
Về đến nhà, tôi lại mở video kia ra xem lần nữa.
Độ hot của nó đã tăng lên.
Trong phần bình luận, có nhiều phụ nữ chia sẻ về việc bị lừa kết hôn.
Một số nam giới thì lại cho rằng chuyện này không có gì to tát.
Tôi lướt một lúc mà thấy đau đầu, đành tắt điện thoại.
Dù trong video đó có phải nói về tôi hay không, thì tôi vẫn nên cẩn thận.
Từ sau hôm tôi đề nghị kiểm tra tiền hôn, Lưu Hưng Nghĩa cứ liên tục nói bận, không có thời gian để đi.
Tôi hỏi nhiều lần, anh đều tìm lý do để né tránh.
Càng ngày, tôi càng thấy nghi ngờ.
Thật sự, tôi bắt đầu lo lắng liệu có điều gì bất thường ở anh ấy hay không.
Công việc của anh đôi khi cũng bận thật, nhưng bận đến mức không thể dành chút thời gian đi khám sức khỏe cùng tôi sao?
Đã xác định muốn kết hôn, thì mấy chuyện này nên làm càng sớm càng tốt.
Sao anh lại cứ lần lữa như vậy, chẳng có chút chủ động nào?
Vài ngày sau, tôi vẫn không nhận được tin nhắn từ anh.
Ngược lại, người đến tìm tôi lại là mẹ tôi.
Thấy mẹ xách một đống túi đứng trước cửa nhà, tôi hơi hoảng:
“Mẹ? Sao mẹ tới đây?”
Mẹ trừng mắt nhìn tôi một cái rồi đặt đồ xuống:
“Nếu mẹ không đến, cũng chẳng biết con sống kiểu gì nữa.”
Nhớ tới cái tủ lạnh trống trơn, tôi gãi đầu cười ngượng, vội vàng nhận lấy đồ từ tay mẹ.
“Mẹ tới mà không báo trước, lỡ con không có nhà thì sao?”
Mẹ tôi ngồi xuống ghế salon, khoát tay:
“Về thì tự khắc gặp.”
Thấy tôi đang sắp xếp đồ đạc, mẹ bỗng gọi tôi lại, giọng nghiêm túc:
“Lạc Lạc, con với thằng Tiểu Lưu dạo này vẫn ổn chứ?”
Tôi hơi ngạc nhiên, không hiểu sao mẹ lại hỏi vậy:
“Vẫn ổn mà mẹ, sao vậy?”
Mẹ tôi nhíu mày, nhìn tôi đầy nghi ngờ:
“Thật chứ? Đừng có giấu mẹ đấy.”
Tôi cười gượng: “Thật mà, rốt cuộc là có chuyện gì vậy mẹ?”
Mẹ tôi liếc nhìn tôi một cái: “Nếu hai đứa đang yên đang lành, thì sao con lại bắt người ta đi khám tiền hôn?”
Tôi lập tức thu lại nụ cười: “Mẹ… sao mẹ biết chuyện này?”
Mẹ thở dài: “Mẹ nghe nói rồi. Dạo này con cứ giục người ta đi khám tiền hôn.
Cậu ấy bận công việc, không có thời gian, nên đành phải tìm đến mẹ, nhờ mẹ nói giúp con một tiếng.”
Tôi khẽ nhíu mày, bắt đầu cảm thấy khó chịu với hành động của Lưu Hưng Nghĩa.
Là người trưởng thành rồi, chuyện khám trước khi cưới cũng đâu có gì quá đáng.
Có gì thì nói thẳng với tôi, sao lại phải “mách phụ huynh”, khiến mẹ tôi phải lặn lội đến tận đây?
Thấy sắc mặt tôi không được vui, mẹ vỗ nhẹ tay tôi:
“Gia đình hai bên cũng gặp rồi, Tiểu Lưu điều kiện tốt, tính tình cũng ổn.
Con cũng không còn nhỏ nữa, phải biết nắm chắc, đừng để người ta chạy mất.”
“Với lại, cái gì mà khám với chẳng xét, mẹ thấy Tiểu Lưu khỏe mạnh thế, chắc không có bệnh gì đâu.”
Nhìn mẹ có vẻ muốn thuyết phục tôi từ bỏ ý định, tôi càng cảm thấy thất vọng với Lưu Hưng Nghĩa.
“Mẹ à, giờ ai cũng đi khám tiền hôn trước khi cưới cả.
Vừa không mất nhiều thời gian, chi phí cũng rẻ, chủ yếu là để yên tâm thôi.”
“Nếu thật sự không có vấn đề gì thì càng tốt. Nhưng lỡ sau này xảy ra chuyện thì sao?”
“Chưa kể, nếu sau này muốn sinh con, khám sớm cũng giúp hạn chế nhiều rủi ro. Chuyện này chỉ có lợi chứ không hại gì cả.”
Thấy tôi kiên quyết như vậy, mẹ thở dài, cuối cùng cũng chịu nhượng bộ:
“Thôi được rồi, mẹ sẽ nói với Tiểu Lưu, bảo nó đi với con.”
Thấy mẹ đứng về phía mình, tôi mới nhẹ nhõm, không nói thêm gì nữa.
Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn của Lưu Hưng Nghĩa.
Anh hẹn tôi sáng hôm sau tới bệnh viện thành phố làm kiểm tra tiền hôn.
Tôi có chút vui — cuối cùng anh cũng chịu thông suốt rồi.
Nhưng tới ngày hẹn, Lưu Hưng Nghĩa lại không đến.
Tôi đứng đợi trước cổng bệnh viện, đợi mãi không thấy bóng dáng anh đâu.
Gọi cho anh mấy cuộc mà đều không ai nghe máy.
Vừa giận, vừa lo — lỡ anh gặp chuyện gì dọc đường thì sao?
Phải gần một tiếng sau, tôi mới nhận được cuộc gọi từ anh.
Anh nói có việc gấp nên không đến được, bảo tôi tự đi khám trước, đợi anh rảnh thì sẽ sắp xếp thời gian khám sau.
Tôi cố nén cơn tức trong lòng, đang định hỏi anh vài câu thì lại nghe giọng anh vang lên từ đầu dây bên kia:
“Lạc Lạc, nhất định phải làm kiểm tra này sao? Dạo này anh bận thật sự, không có thời gian.”
“Hai bên cũng gặp mặt cả rồi, chắc chắn không có vấn đề gì đâu.”
“Anh tin em mà, chẳng lẽ em lại không tin anh?”
Chương 2 ở đây nha: https://vivutruyen2.net/ban-trai-toi-mac-benh-kin/