Đội trưởng Trương cười.

Vỗ nhẹ vai Lục Trạch.

“Cậu đúng là sinh viên ưu tú của Đại học Chính pháp.”

“Cái bẫy này…”

“giăng quá đẹp.”

“Dẫn nghi phạm đến địa điểm đã chuẩn bị sẵn, ngay lúc chúng thực hiện hành vi phạm tội thì bắt quả tang.”

“Chuỗi chứng cứ hoàn chỉnh.”

“Lần này bọn chúng muốn chối cũng không được.”

Hóa ra…

tất cả mọi chuyện đã được Lục Trạch bàn trước với cảnh sát.

Một cái bẫy hoàn hảo.

Dụ rắn ra khỏi hang.

Lâm Vy và Triệu Phong cũng bước tới.

Mắt Lâm Vy đỏ hoe.

Cô nhìn tôi, nghẹn ngào nói:

“Cảm ơn cậu.”

Tôi lắc đầu.

“Người nên nói cảm ơn…”

“là tôi.”

“Là chúng ta.”

Chúng tôi nhìn nhau, cùng mỉm cười.

Không cần nói thêm điều gì.

Triệu Phong thì vẫn còn sợ hãi xen lẫn nhẹ nhõm.

Anh cúi đầu trước tôi.

“Tống Dao, xin lỗi.”

“Và… cảm ơn cậu.”

“Cảm ơn vì đã cho tôi cơ hội sửa sai.”

“Không cần cảm ơn.”

Tôi nhìn anh.

“Đó là lựa chọn đúng đắn của chính cậu.”

Ở phía chân trời.

Ánh sáng trắng nhạt bắt đầu hiện lên.

Bình minh đang tới.

Một ngày mới sắp bắt đầu.

Những việc tiếp theo diễn ra rất suôn sẻ.

Đối mặt với chứng cứ rõ ràng, Giang Hách và Giang Lâm hoàn toàn sụp đổ.

Không chỉ khai nhận việc lừa đảo tôi và Lâm Vy.

Họ còn khai ra nhiều vụ lừa đảo khác trước đó.

Những vụ việc vẫn chưa bị phát hiện.

Thông qua việc lợi dụng tình cảm yêu đương…

số tiền họ lừa được đã lên tới hàng triệu.

Chờ đợi họ…

sẽ là sự trừng phạt nghiêm khắc của pháp luật.

Nhà trường cũng nhanh chóng đưa ra thông báo xử lý.

Giang Hách và Giang Lâm bị đuổi học vĩnh viễn vì hành vi vi phạm nghiêm trọng.

Trên diễn đàn trường.

Ban quản lý đăng thông báo đính chính.

Công khai xin lỗi tôi…

và tất cả những người từng bị họ vu khống.

Những bài đăng từng công kích tôi…

bị xóa sạch.

Cuộc sống của tôi…

cuối cùng cũng trở lại quỹ đạo.

Một buổi chiều nắng đẹp.

Tôi lại bước vào căng tin trường.

Vẫn là quầy cũ.

Tôi gọi một phần bít tết 55 tệ.

Tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.

Cắt một miếng thịt bò.

Cho vào miệng.

Thịt mềm.

Sốt đậm đà.

Hương vị…

vẫn giống hệt lần trước.

Nhưng tâm trạng…

đã hoàn toàn khác.

Điện thoại khẽ rung.

Tôi cầm lên.

Là tin nhắn WeChat của Lục Trạch.

“Bít tết ngon không?”

Nhìn dòng chữ đó.

Khóe môi tôi không kìm được khẽ cong lên.

Tôi ngẩng đầu.

Nhìn ra ngoài cửa sổ.

Nắng vừa đẹp.

Gió vừa nhẹ.

Tôi gõ một dòng tin nhắn gửi lại.

“Ngon lắm.”

“Lần sau…”

“Tôi mời anh ăn cùng nhé?”

Tin nhắn vừa gửi đi.

Không lâu sau, anh trả lời.

Chỉ có một chữ.

“Được.”

-Hết-