Chiếc váy cưới là hàng đặt riêng xa hoa bậc nhất.
Nhưng bụng tôi đã hơi nhô lên.
So với dáng vẻ mềm mại quyến rũ như Lộ Dao, quả thật không đẹp bằng.
Nhưng không ai dám nói một câu không đẹp.
Trước khi hôn lễ bắt đầu.
Tôi gửi cho Lộ Dao một tin nhắn.
8
【Tôi sắp kết hôn với Cố Hoài An rồi.】
Gần như vừa gửi đi là có hồi âm ngay.
【Cô xứng sao?】
Tin nhắn tiếp theo lập tức nhảy ra—
【Tất cả vốn dĩ đều là của tôi!!】
【Vị trí Cố thái thái! Đứa con của nhà họ Cố! Cố Hoài An!】
【Tất cả đều là của tôi!!】
【Tô Thiển Nguyệt, cô chẳng qua chỉ là một con tiện nhân chuyên trộm đồ thôi!!】
Tôi nhìn dáng vẻ cô ta tức đến phát điên mà không làm gì được, khẽ cười một tiếng.
Sau khi hôn lễ kết thúc.
Tôi chính thức chuyển vào nhà chính của nhà họ Cố.
Cuộc sống của tôi trở nên đơn giản đến cực điểm.
Cơm bưng nước rót, muốn gì có nấy.
Mỗi ngày vừa tỉnh dậy, bên giường đã chuẩn bị sẵn nước ấm và bữa sáng dinh dưỡng.
Bác sĩ đều đặn đến nhà kiểm tra.
Chuyên gia dinh dưỡng căn cứ vào tình trạng trong ngày mà điều chỉnh thực đơn bất cứ lúc nào.
Bảo mẫu thay phiên trực hai mươi bốn giờ.
Tôi đi đến đâu cũng có người đi theo.
Có lúc tôi sẽ nghĩ.
Nếu ban đầu Cố Hoài An thật sự có con với Lộ Dao.
Cô ta, có lẽ cũng sẽ sống cuộc sống như thế này.
Những lời Cố Hoài An từng nói với Lộ Dao lúc trước.
Giờ đây.
Tất cả, không sót một câu nào, đều đã trở thành hiện thực.
Chỉ là, đối tượng đã đổi thành tôi.
Thời gian ngày này qua ngày khác trôi đi.
Bụng tôi, cũng từng chút một lớn lên.
Cho đến ngày dự sinh.
Tôi nằm viện, nhưng không ngờ lại gặp được một người đã lâu không gặp.
Là Lộ Dao.
Nhưng lại không giống Lộ Dao trong ký ức của tôi.
Cô ta gầy đến đáng sợ.
Hai má hóp sâu.
Làn da xỉn màu.
Những đường nét vốn tinh xảo đến cực điểm, giờ như bị cuộc sống mài mòn từng chút một.
Chói mắt nhất là—
Bụng cô ta.
Đã nhô lên rất rõ.
Thậm chí, còn lớn hơn cả tôi.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt tôi dừng trên người cô ta.
Cô ta cũng đang nhìn tôi.
Cô ta từng bước từng bước đi tới.
“Tô Thiển Nguyệt.”
“Cô sống… tốt quá nhỉ.”
Tôi không phủ nhận.
“Cũng tạm.”
Cô ta đột nhiên ngẩng đầu.
Ánh mắt lập tức trở nên sắc bén.
“Tạm?”
“Cô biết bây giờ tôi đang sống thế nào không?!”
Cô ta như phát điên mà đấm mạnh vào bụng mình.
“Tôi vừa mang thai đã muốn phá bỏ rồi—”
“Nhưng Cố Hoài An không cho!”
“Cho người trông chừng tôi, lấy điện thoại của tôi, đóng băng thẻ của tôi!”
“Tôi đến bệnh viện cũng không vào nổi!”
Giọng cô ta càng lúc càng cao.
Cảm xúc hoàn toàn mất kiểm soát.
“Tôi vất vả lắm mới trốn ra được—”
“Kết quả bác sĩ lại bảo, thai lớn quá, không phá được nữa!”
“Không phá được nữa!!!”
Tôi nhìn cô ta.
Không nói gì.
Cô ta thấy tôi bình tĩnh như không có chuyện gì, như bị kích thích.
Đột nhiên lao tới một bước.
Suýt nữa dán sát vào mặt tôi.
Trừng trừng nhìn tôi.
“Vì sao?”
“Vì sao cô có thể như vậy?!”
Trong lòng tôi siết lại.
Vừa định mở miệng.
Lại đột nhiên cảm thấy bụng căng lên, đau quặn từng cơn.
Bác sĩ đã sớm nói rồi.
Tôi đã gần đến ngày sinh.
Bất cứ lúc nào cũng có thể chuyển dạ.
Tôi theo bản năng muốn với tay bấm chuông gọi ở đầu giường.
Lộ Dao nhìn thấy.
Một phát túm lấy cổ tay tôi.
Trong mắt cô ta bùng lên một thứ ánh sáng gần như điên cuồng.
“Cô sắp sinh rồi?”
Không biết cô ta móc từ đâu ra một con dao gọt trái cây.
Ánh dao lóe lên khiến mắt tôi đau nhói.
“Cô nói xem— nếu cô và đứa bé của cô chết đi, Hoài An có thể yêu tôi lại không?”
“Dù sao trước kia anh ấy đã yêu tôi nhiều như thế, nếu không phải tại cô, tôi tuyệt đối sẽ không rơi vào kết cục như bây giờ!!”
Tôi hoảng rồi, không ngờ mọi chuyện lại trùng hợp đến vậy.
Đúng lúc Lộ Dao vừa tới thì tôi lại chuyển dạ!