Tôi được bà ta đỡ đứng dậy.

Cả người hơi lảo đảo.

Như thể quỳ quá lâu, đứng không vững.

Ngay cả ghế thái sư của mình, ông Cố cũng nhường cho tôi ngồi.

“Ngồi xuống trước đã.”

“Đừng làm tổn thương đứa bé.”

Rõ ràng lúc nãy người bảo tôi bỏ đứa bé đi cũng chính là ông ta.

Thế mà tất cả mọi người lại như thể cùng lúc mất trí nhớ.

Cố tiên sinh cũng hoàn hồn, lập tức dặn dò:

“Đi gọi bác sĩ tới!”

“Lại sắp xếp cả chuyên gia dinh dưỡng, hộ lý, tất cả đều phải có mặt!”

“Từ hôm nay trở đi, Tô Thiển Nguyệt là thiếu phu nhân nhà họ Cố, không được phép có bất kỳ sơ suất nào!”

Mà lúc này.

Cố Hoài An là người duy nhất không đến quan tâm tôi.

Anh ta trực tiếp xông vào phòng ngủ.

“Hoài An!”

Cố phu nhân theo bản năng gọi một tiếng.

Nhưng không kịp ngăn cản.

“Rầm!”

Cửa phòng ngủ bị đá văng ra.

Rất nhanh bên trong truyền ra tiếng Lộ Dao kinh hoàng:

“Hoài An… anh làm gì vậy… anh đừng——”

Lời còn chưa nói xong.

Cả người cô ta đã bị lôi ra ngoài.

Thậm chí quần áo còn chưa mặc chỉnh tề.

Cô ta chật vật bị Cố Hoài An túm chặt cổ tay, kéo thẳng một mạch ra phòng khách.

“Buông tôi ra! Anh điên rồi à?! Cố Hoài An!!”

Cô ta vùng vẫy điên cuồng, giọng nói the thé.

Không còn nửa phần kiêu ngạo như trước nữa.

Nhưng Cố Hoài An như thể không nghe thấy.

Ánh mắt anh ta lạnh lẽo âm u.

Lực trên tay không hề thu lại chút nào.

Trực tiếp quăng cô ta xuống đất.

“A!”

Lộ Dao ngã mạnh xuống nền, trong mắt cuối cùng cũng lộ ra nỗi sợ hãi.

“Hoài An… em không cố ý… em chỉ là——”

“Im miệng.”

Cố Hoài An nói rất khẽ, lạnh đến mức khiến người ta rợn cả sống lưng.

Anh ta từng bước đi tới.

Cúi nhìn cô từ trên cao, như đang nhìn một người xa lạ.

Thậm chí giống như đang nhìn một đống rác.

“Không phải cô là người không muốn sinh con nhất sao?”

Anh ta khẽ cười một tiếng.

Nụ cười ấy, không có chút hơi ấm nào.

“Được.”

“Tôi thành toàn cho cô.”

Đồng tử Lộ Dao bỗng co rụt lại.

Như thể đã ý thức được điều gì đó.

“Anh… anh muốn làm gì?!”

Cô ta lùi về sau bằng cả tay cả chân.

Cả người bắt đầu run lên.

Nhưng Cố Hoài An ngay cả liếc cũng không liếc cô ta một cái.

Trực tiếp lên tiếng:

“Người đâu.”

Trợ lý lập tức bước lên:

“Có.”

Giọng điệu của Cố Hoài An bình tĩnh đến đáng sợ.

“Đưa cô ta đến khu đèn đỏ.”

Không khí lập tức đông cứng.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

Ngay cả Cố tiên sinh và Cố phu nhân cũng chưa kịp phản ứng.

Lộ Dao lại như bị sét đánh trúng.

Cả người vùng vẫy như phát điên:

“Không!! Cố Hoài An!! Anh không thể đối xử với tôi như vậy!!”

“Tôi yêu anh mà!! Tôi là vì tốt cho anh!! Tôi không muốn anh bị nhà ép buộc——”

“Kéo đi.”

Cố Hoài An trực tiếp ngắt lời.

Không chút do dự.

“Không phải cô ta ghét sinh con nhất sao?”

Anh cúi mắt nhìn cô ta.

Ánh mắt lạnh băng.

Từng chữ từng chữ:

“Vậy thì để cô ta ở nơi đó, sinh mãi.”

“Sinh đến chết!”

7

Ngày hôm sau.

Tôi không quay lại căn nhà thuê đó nữa.

Cố phu nhân đích thân lên tiếng:

“Từ hôm nay, con ở lại Cố gia.”

Phòng của tôi là căn có ánh sáng tốt nhất trong cả biệt thự.

Có một bức tường kính sát đất hướng nam, ngoài cửa sổ là khu vườn được cắt tỉa tinh xảo.

Chiếc giường là đồ đặt làm riêng.

Tất cả quần áo trong tủ đều được chuẩn bị đầy đủ chỉ trong một đêm.

Bác sĩ mỗi ngày đều đến kiểm tra đúng giờ.

Chuyên gia dinh dưỡng căn cứ vào số liệu mà điều chỉnh từng bữa ăn.

Hộ lý trực hai mươi bốn giờ.

Thậm chí ngay cả khi tôi xuống lầu cũng có người đi theo.

Mỗi ngày Cố phu nhân đều tự mình hỏi han bữa ăn của tôi, hỏi tôi thích ăn gì, có hợp khẩu vị không.

Cố tiên sinh trực tiếp dặn dò tất cả người hầu trong Cố gia rằng yêu cầu và mệnh lệnh của tôi chính là chỉ thị cao nhất của Cố gia.