chung.”

Sắc mặt Chu Tuệ biến đổi.

Chị ta quay sang nhìn tôi.

Tôi cũng nhìn chị ta.

Không nói một lời.

“Chị Chu, xin hỏi việc lắp đặt cánh cửa này đã có sự đồng ý nhất trí của toàn bộ cư dân cùng tầng chưa?”

“Cái này— cái này là Ban Quản Lí giúp tôi lắp mà—”

“Ban Quản Lí lấy quyền gì mà được phép lắp đặt hệ thống cửa an ninh cá nhân ở khu vực chung?”

“Tôi có nộp tiền đàng hoàng! Năm ngàn tệ đấy!”

Trưởng phòng Lý liếc nhìn chị ta một cái.

“Ban Quản Lí thu tiền phí cải tạo khu vực chung có hợp đồng không? Có xuất hóa đơn không?”

Chu Tuệ cứng họng.

“Cái này…”

“Chị Chu, chúng tôi vẫn cần phải đối chiếu thêm một chút. Phí lắp đặt cho cánh cửa này của nhà chị, trong sổ sách Quỹ bảo trì của tiểu khu được kê khai là khoản ‘Nâng cấp cơ sở vật chất an ninh khu vực chung’, mức chi là 16.400 tệ. Năm ngàn tệ chị nộp, rốt cuộc có vào sổ sách của Ban Quản Lí hay chưa?”

Mặt Chu Tuệ từ đỏ chuyển sang trắng bệch.

“Mười sáu ngàn tư??” Giọng chị ta the thé lên. “Tôi rõ ràng chỉ nộp năm ngàn thôi mà!”

Trưởng phòng Lý lật giở xấp tài liệu trên tay.

“Dựa theo bản sao kê quỹ bảo trì, chi phí trên sổ sách cho cánh cửa này nhà các người là 16.400 tệ. Tức là, ngoài 5.000 tệ chị nộp ra, vẫn còn 11.400 tệ khác được móc từ quỹ bảo trì của toàn thể cư dân tòa nhà.”

Chu Tuệ há hốc mồm.

“Tôi… tôi không hề biết chuyện này—”

“Trường hợp tương tự, trong cả khu này có tận 5 chỗ. Tổng chi phí trên sổ sách lên tới 82.000 tệ, trong khi chi phí thực tế ước tính chưa tới 10.000 tệ.”

Hành lang chìm vào im lặng.

Cán bộ Cục Xây dựng chụp ảnh xong, ghi chép xong.

Trưởng phòng Lý liếc nhìn cánh cửa sắt lần cuối.

“Theo quy định hiện hành, khi chưa được sự đồng ý của toàn bộ cư dân cùng tầng, mọi hành vi tự ý lắp đặt cửa an ninh ở khu vực chung đều bị coi là lấn chiếm trái phép không gian sở hữu chung. Yêu cầu Ban Quản Lí công ty phải khôi phục lại hiện trạng ban đầu trong vòng 48 giờ.”

Ông quay sang nhìn Chu Tuệ.

“Chị Chu, cửa sắt, tủ giày, kệ để đồ, yêu cầu chị tự giác tháo dỡ trong vòng 48 giờ tới. Quá thời hạn mà không tháo dỡ, chúng tôi sẽ phối hợp với lực lượng Trật tự Đô thị tiến hành cưỡng chế.”

Môi Chu Tuệ run lên bần bật.

“Cô—”

Chị ta quay ngoắt sang nhìn tôi.

“Thẩm Thanh! Cô—”

“Tôi làm sao?”

Tôi thản nhiên nhìn lại chị ta.

“Chị Chu, chị bỏ ra 5.000 tệ để mua đứt hành lang chung, tôi bỏ ra một tháng trời để thu thập bằng chứng.”

Tôi ngừng một nhịp.

“Giao dịch công bằng.”

10.

Tin tức nhanh chóng lan truyền.

Đầu tiên là trong group cư dân.

Ngay buổi chiều ngày Ủy ban Phường đến kiểm tra, đã có người nhắn hỏi trong group.

“Nghe nói cái cửa sắt ở tầng sáu tòa số 3 sắp bị tháo rồi à?”

“Có chuyện gì thế?”

“Nghe đồn là bị khiếu nại lên phường.”

“Ai khiếu nại thế?”

Không ai trả lời.

Nhưng trong lòng ai cũng tự có đáp án.

Hôm sau, Ban Quản Lí dán một tờ thông báo.

“Thông báo về việc rà soát cơ sở vật chất tại khu vực chung của tiểu khu.”

Câu chữ cực kỳ uyển chuyển.

Nhưng ai đọc cũng hiểu.

Ban Quản Lí đang cố dọn dẹp tàn cuộc.

Tôi làm thêm một việc.

Tôi gửi đúng một tin nhắn vào group cư dân.

Đúng một câu duy nhất.

“Thưa các anh chị hàng xóm, Quỹ bảo trì của khu chúng ta trong năm qua có 7 khoản chi mang danh nghĩa ‘Nâng cấp cơ sở vật chất an ninh khu vực chung’, tổng số tiền lên tới 82.000 tệ. Toàn bộ số tiền này đều được dùng để lắp 5 cánh cửa sắt cá nhân. Trong khi chi phí thực tế cho 5 cánh cửa đó chưa tới 10.000 tệ.”

Sau đó, tôi đính kèm một bức ảnh.

Bản sao kê chi tiết dòng tiền của quỹ bảo trì.

Cả group nổ tung.

“82.000 tệ???”

“Tiền quỹ bảo trì của tôi á???”

“5 cánh cửa là thế nào? Ở những tòa nào?”

“Ban Quản Lí làm trò biển thủ công quỹ đấy à??”