Cô ta không tin.
Không tin Hứa Tĩnh có bản lĩnh lớn đến mức kích động cha mẹ cô ta thành như vậy.
Cô ta lập tức mời luật sư giỏi nhất Thượng Hải.
Cô ta muốn thắng vụ kiện này.
Cô ta muốn cho tất cả mọi người thấy, ai mới là kẻ thắng cuối cùng.
Nhưng cô ta đã quá đánh giá cao bản thân, cũng quá xem nhẹ sự công chính của pháp luật.
Ngày mở phiên tòa, tôi cùng Chu Đức Hải — người sức khỏe vẫn còn yếu — xuất hiện tại tòa.
Lưu Ngọc Mai vì lý do sức khỏe nên không có mặt.
Chu Mỹ Linh ăn mặc lộng lẫy, khoác tay bạn trai phú nhị đại, vênh váo bước vào ghế bị đơn.
Khi nhìn thấy tôi, trong ánh mắt cô ta tràn đầy oán độc và khinh thường.
Như đang nhìn một con kiến không biết tự lượng sức mình.
Quá trình xét xử không có nhiều sóng gió.
Vương Khiết lập luận rõ ràng, chứng cứ đầy đủ.
Cô lần lượt nộp sao kê ngân hàng, hợp đồng nhà đất, và ghi âm cuộc gọi giữa Chu Đức Hải và Chu Mỹ Linh.
Mỗi một chứng cứ đều như một lưỡi kiếm, đâm vào lớp mặt nạ giả dối của Chu Mỹ Linh.
Còn luật sư của Chu Mỹ Linh, từ đầu đến cuối chỉ có một luận điểm.
“Đây là sự tặng cho tự nguyện của cha mẹ dành cho con cái.”
Khi thẩm phán hỏi Chu Đức Hải, lúc tặng số tiền đó có kèm theo thỏa thuận phụng dưỡng bằng miệng hay không,
Chu Đức Hải nhìn về phía ghế bị đơn — đứa con gái mà ông yêu thương cả đời.
Trên gương mặt cô ta, không hề có chút hối lỗi nào.
Chỉ có lạnh lùng và tính toán.
Trái tim ông ta hoàn toàn chết lặng.
Ông hướng về micro, dùng hết sức lực toàn thân, nói rõ ràng:
“Đúng.”
“Nó đã đích thân hứa sẽ dưỡng lão và lo hậu sự cho chúng tôi.”
“Bây giờ, nó không làm được.”
Cuối cùng, phán quyết của tòa án không có bất kỳ bất ngờ nào.
Tòa tuyên bố hợp đồng tặng cho 4,2 triệu giữa Chu Mỹ Linh và Chu Đức Hải, Lưu Ngọc Mai bị hủy bỏ vì bên được tặng không thực hiện nghĩa vụ phụng dưỡng đã thỏa thuận.
Phán quyết Chu Mỹ Linh trong vòng ba mươi ngày kể từ khi bản án có hiệu lực phải hoàn trả toàn bộ 4,2 triệu tiền tặng cho.
Và chịu toàn bộ chi phí tố tụng của vụ án.
Khoảnh khắc thẩm phán gõ búa.
Sắc mặt Chu Mỹ Linh lập tức trắng bệch.
Cô ta ngã phịch xuống ghế, miệng lẩm bẩm:
“Không thể nào… không thể nào…”
Bạn trai phú nhị đại của cô ta khi nghe phán quyết, sắc mặt thay đổi.
Anh ta hất tay Chu Mỹ Linh ra như hất thứ gì bẩn thỉu, không quay đầu lại, bước thẳng ra khỏi phòng xử.
Chu Mỹ Linh nhìn theo bóng lưng dứt khoát của anh ta, cuối cùng hoàn toàn sụp đổ.
Cô ta gào thét điên loạn, chửi bới Chu Đức Hải và tôi.
Cảnh sát tư pháp kéo cô ta ra khỏi phòng xử.
Tiếng chửi rủa của cô ta vẫn còn vang vọng ngoài hành lang.
Chu Đức Hải ngồi ở ghế nguyên đơn, như một pho tượng đá, bất động.
Hai dòng nước mắt đục ngầu chậm rãi lăn xuống khuôn mặt đầy nếp nhăn.
Vụ xét xử này, ông thắng kiện.
Nhưng lại thua sạch tất cả những gì từng khiến ông tự hào.
Còn tôi, đứng phía sau ông, lặng lẽ nhìn.
Tôi biết, từ hôm nay, cái gia đình tan nát ấy, tấm lưới mang tên “tình thân” kia, mới thật sự bị xé toạc hoàn toàn.
Và sự thanh toán thực sự, mới chỉ bắt đầu.
Ngay khi chúng tôi bước ra khỏi cổng tòa án.
Một bóng người quen mà lạ xuất hiện ở góc phố cách đó không xa.
Là Chu Văn Bác.
Anh ta gầy đến biến dạng, râu ria lởm chởm, ánh mắt trống rỗng.
Giống như một kẻ ăn xin lang thang đã rất lâu.
Anh ta nhìn chúng tôi, nhìn người cha già nua của mình, nhìn người vợ cũ.
Trên mặt không có bất kỳ biểu cảm nào.
Chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm.
Rồi anh ta quay người, như một bóng ma, biến mất trong biển người.
21
Phán quyết của tòa án như một trận động đất cấp mười hai, hoàn toàn phá hủy thế giới mà Chu Mỹ Linh xây dựng bằng dối trá và tiền bạc.
Căn biệt thự đứng tên cô ta bị tòa cưỡng chế phát mại.
Số tiền bán đấu giá sau khi trừ phí tố tụng và phí thi hành án được chuyển toàn bộ vào tài khoản của Chu Đức Hải.
Nhìn dãy số dài đã mất rồi lại được trên ứng dụng ngân hàng.
Chu Đức Hải và Lưu Ngọc Mai không có niềm vui.
Họ ngồi trong phòng bệnh, đối diện nhau không nói lời nào.
Số tiền đó đã trở lại.
Nhưng họ cũng hoàn toàn mất đi đứa con gái.
Từ ngày bản án có hiệu lực, Chu Mỹ Linh đã chặn tất cả phương thức liên lạc với họ.
Như thể họ là vết nhơ mà cô ta muốn xóa khỏi cuộc đời mình.
Bệnh tình của Lưu Ngọc Mai sau cú sốc này lúc tốt lúc xấu.
Đau đớn thể xác cộng với dày vò tinh thần khiến bà ta nhanh chóng già đi.
Bà không còn chửi bới, cũng không còn khóc lóc.