Ta tin ông sẽ trả lại công đạo cho phụ thân ta.
Ngày thứ ba sau khi Thanh nhi đem cây trâm đưa đi.
Thanh Huy viện đón một vị khách không ngờ tới.
Là Nhược Vân.
Nàng ta không còn là sủng phi lộng lẫy, cao cao tại thượng nữa.
Nàng mặc một bộ y phục cũ đã bạc màu.
Tóc chỉ dùng một cây trâm gỗ búi lỏng lẻo.
Trên mặt không có chút son phấn.
Sắc mặt tiều tụy.
Hốc mắt hõm sâu.
Chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, nàng ta dường như đã già đi mười tuổi.
Nàng bị thị vệ áp giải tới.
Vừa nhìn thấy ta, nàng ta “bịch” một tiếng quỳ sụp xuống.
“Vương phi, cầu xin người, cứu phụ thân ta!”
Nàng vừa khóc vừa dập đầu trước ta.
Trán đập xuống nền đá xanh lạnh lẽo, phát ra những tiếng trầm đục.
“Cầu xin người nói giúp với Vương gia, phụ thân ta bị oan!”
“Ông chỉ nhất thời hồ đồ, cầu Vương phi niệm tình xưa nghĩa cũ, tha cho ông một mạng!”
Ta lặng lẽ nhìn nàng ta.
Nhìn người phụ nữ kiếp trước từng giẫm ta dưới chân, tùy ý làm nhục ta.
Giờ đây, nàng ta lại giống như một con ch/ó, quỳ trước mặt ta, cúi đầu cầu xin.
Trong lòng ta, không có nửa phần khoái cảm.
Chỉ có một mảnh lạnh lẽo hoang vu.
“Tình xưa nghĩa cũ?”
Ta khẽ mở miệng.
“Ngươi là nói cái tình ngươi mặc y phục của ta, đeo trang sức của ta, ngủ cùng phu quân của ta sao?”
“Hay là cái tình ngươi đứng nhìn ta bị hắn hiểu lầm, bị hắn hành hạ, còn ngươi ở bên cạnh cười trên nỗi đau của ta?”
“Nhược Vân, ngươi nói chuyện tình nghĩa với ta, ngươi không thấy buồn cười sao?”
Lời ta khiến tiếng khóc của nàng ta khựng lại.
Nàng ta ngẩng đầu, khuôn mặt đầy nước mắt nhìn ta, ánh mắt tuyệt vọng.
“Ta sai rồi… ta biết sai rồi…”
“Ôn Tĩnh, không… Vương phi nương nương, trước kia đều là lỗi của ta!”
“Là ta bị ma quỷ che mắt, là ta không biết liêm sỉ!”
“Nhưng phụ thân ta vô tội, tất cả những gì ông làm đều là vì ta…”
“Đủ rồi.”
Ta cắt ngang lời nàng ta.
“Phụ thân ngươi có vô tội hay không, Đại Lý tự sẽ điều tra rõ.”
“Ngươi đến cầu ta, là tìm nhầm người rồi.”
“Người có thể cứu ông ta, không phải ta.”
“Là Tiêu Huyền.”
“Vì sao ngươi không đi cầu hắn?”
Nhắc tới Tiêu Huyền, trên mặt Nhược Vân hiện lên sự hận ý thấu x/ương.
“Hắn… hắn không chịu gặp ta!”
“Hắn nhốt ta lại, không cho ta bước ra ngoài nửa bước!”
“Hắn trơ mắt nhìn phụ thân ta bị tống vào đại lao, không hỏi không han!”
“Người đàn ông này… thật là quá nhẫn tâm!”
Nàng ta gào khóc, giọng thê lương.
Ta bật cười.
“Bây giờ mới biết hắn nhẫn tâm sao?”
“Lúc trước hắn vì ngươi mà nhốt ta ở đây, hành hạ ta trăm bề, ngươi chẳng phải còn cho rằng hắn si tình trọng nghĩa sao?”
“Nhược Vân, ta và ngươi, chẳng qua đều chỉ là quân cờ của hắn mà thôi.”
“Khác biệt duy nhất là, quân cờ như ta, hiện giờ không còn muốn mặc cho hắn điều khiển nữa.”
“Còn ngươi, đã là một quân cờ bị vứt bỏ.”
Nói xong, ta không nhìn nàng ta thêm nữa.
Xoay người, chuẩn bị trở về phòng.
“Ôn Tĩnh!”
Nàng ta bỗng từ dưới đất bò dậy, lao tới trước mặt ta, túm lấy tay áo ta.
“Ngươi nói cho ta biết, có phải ngươi làm không?”
Đôi mắt nàng ta đầy tơ máu, nhìn chằm chằm ta như muốn nuốt sống.
“Chuyện của phụ thân ta, có phải ngươi đứng sau giở trò không?”
“Chắc chắn là ngươi! Ngoài ngươi ra, không thể có người khác!”
Ta cúi mắt.
Nhìn bàn tay nàng ta đang nắm chặt tay áo ta.
Sau đó, từng ngón một, chậm rãi gỡ tay nàng ta ra.
“Phải thì sao?”
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng ta.
“Ta chỉ là lấy đạo của người, trả lại cho người mà thôi.”
“Ngươi không phải rất thích xem kịch sao?”
“Vậy thì bây giờ, cứ mở to mắt mà nhìn cho rõ, ngươi và phụ thân ngươi, từng bước từng bước đi về phía diệt vong như thế nào.”
“Ngươi…”
Nhược Vân tức đến toàn thân run rẩy, giơ tay định tát vào mặt ta.
Tên thị vệ bên cạnh phản ứng cực nhanh, lập tức giữ chặt cổ tay nàng ta.