Bạch xà hoàn toàn chui ra khỏi ống tay áo, bò dọc theo cánh tay lên vai tôi, cọ cọ đầu vào cổ tôi. Giống như đang trấn an: Ổn rồi.
Giọng tôi vẫn còn run: “Vừa nãy anh… làm cái gì vậy?”
Nó không trả lời. Nhưng lớp vảy của nó trong khoảnh khắc đó thực sự đã phát sáng. Một thứ ánh sáng trắng bạc nhàn nhạt.
Tôi cầm điện thoại lên, phát hiện tính năng quay video quên tắt nãy giờ đã ghi lại toàn bộ sự việc.
Trong khung hình, khoảnh khắc bạch xà ngóc đầu phát ra tiếng gầm trầm đục đó, khu vực bình luận đột ngột tràn ngập một đống ký tự. Tôi chẳng hiểu chữ nào trong mớ ký tự đó.
Nhưng có người đã dịch lại trong phần bình luận.
“Đây là cổ triện văn . Dịch ra là: ‘Kẻ nào mạo phạm Chủ thượng, chết.'”
“Chủ thượng? Rắn biết nói chữ Chủ thượng á?”
“Không phải con rắn nói. Là ‘những kẻ’ đang xem livestream nói.”
“Có ý gì? Ai đang xem livestream?”
Bình luận trả lời phía dưới khiến toàn bộ khu vực bình luận im bặt.
“Tộc nhân của ngài ấy.”
Đoạn video này vượt tám mươi triệu lượt xem chỉ trong hai tiếng đồng hồ. Tôi triệt để lên hot search, từ khóa là: #Con rắn trộm nhà người yêu cũ dọa người ta chạy mất dép#
Nhưng điều khiến tôi thực sự sợ hãi không phải là hot search. Mà là cuộc gọi của Trần Kiêu.
“Tô Niệm, cô có biết cô vừa chọc phải ai không?”
Giọng hắn không còn vẻ khó chịu nữa. Mà là sợ hãi.
“Hai người đó là do nhà họ Triệu ở Lạc Thành phái tới. Nhà họ Triệu làm ăn gì chắc cô cũng nghe rồi chứ? Hắc bạch lưỡng đạo nhà họ Triệu ăn sạch. Bọn họ tìm cô là vì có kẻ tung ảnh con rắn lên web đen, ra giá năm mươi triệu đô la.”
“Cái gì?”
“Cô tưởng cô lấy được một con rắn bình thường à?” Trần Kiêu hạ giọng nói nhỏ. “Ông nội tôi trước lúc lâm chung từng nói: Ai động vào con rắn đó, kẻ đó sẽ chết không tử tế.”
“Vậy sao anh còn để tôi mang nó đi?”
“Vì lúc đó tôi căn bản chẳng để tâm!” Hắn gần như hét lên. “Ông nội tôi lẩm cẩm rồi! Ai mà tin mấy lời thần hồn nát thần tính đó chứ? Nhưng bây giờ thì khác… Nhà họ Triệu ra tay rồi, Tô Niệm, một mình cô không chống đỡ nổi đâu.”
“Vậy thì sao?”
“Trả con rắn lại cho tôi . tôi có cách đàm phán với nhà họ Triệu.”
“Anh muốn bảo vệ tôi, hay muốn lấy con rắn đi bán?”
Đầu dây bên kia câm nín.
Tôi ngắt máy.
Bạch xà trườn từ vai tôi xuống, cuộn mình nằm yên trên bàn. Nó ngẩng đầu nhìn tôi, đôi mắt nhỏ xíu in bóng hoàng hôn bên ngoài cửa sổ.
Tôi hít sâu một hơi. Không đúng, tôi không nên hít sâu. Tôi cố gắng bình tĩnh lại.
“Lệ Uyên.”
Nó rướn thẳng đầu dậy.
“Anh rốt cuộc là thứ gì?”
Nó im lặng vài giây, rồi chậm rãi, nắn nót từng nét dùng chóp đuôi viết bốn chữ lên bàn.
“Không thể nhắc tới.” .
Nửa đêm, anh ta lại xuất hiện.
Lần này không ngồi trên bệ cửa sổ, mà đứng thẳng ngay cạnh giường tôi. Vẫn là khuôn mặt đẹp kinh tâm động phách đó, vẫn là tấm ga giường trắng quấn quanh người thay quần áo.
Nhưng lần này tôi không ném gối.
“Anh duy trì được bao lâu?”
“Một nén hương.”
Cách tính thời gian của người xưa. Khoảng mười lăm phút.
“Anh thực sự là con rắn… của ba ngàn năm trước sao?”
“Rắn chỉ là hình dạng sau khi bị phong ấn.” Anh ta nói, “Bản thể của tôi… bỏ đi, ngôn ngữ của loài người các cô không có từ nào tương ứng.”
“Vậy tại sao anh bị phong ấn?”
Anh ta không trả lời, bước đến bên cửa sổ, đẩy cửa ra. Gió đêm lùa vào, thổi tung mái tóc dài của anh ta.
“Ba ngàn năm trước, có kẻ cảm thấy tôi quá nguy hiểm.” Anh ta nói. “Thế là dùng Khóa Cửu Trọng Thiên phong ấn tôi vào một thân xác rắn, ném xuống nhân gian.”
“Nguy hiểm? Anh nguy hiểm ở chỗ nào?”
Anh ta quay đầu nhìn tôi, khóe miệng khẽ cong lên.
“Tôi từng giết thần.”
Cả người tôi cứng đờ.
“Đừng sợ.” Giọng anh ta bỗng dịu đi. “Tôi không giết người. Đặc biệt là không giết người cho tôi ăn táo.”