Cô từng nói thích kiểu lạnh lùng hơn, hung dữ hơn.

Cho nên mỗi lần anh đều giả vờ rất lạnh, giả vờ rất hung, giả vờ như mình rất mất kiên nhẫn.

Nhưng cô đâu biết, mỗi lần ôm xong anh đều phải đứng ở hành lang năm phút, đợi tim đập chậm lại mới dám đi.

Mỗi lần cô nói “cảm ơn anh”, anh đều nói trong lòng là “không cần cảm ơn”.

Làm sao bây giờ?

Anh không thể để người khác làm gấu ôm của Thẩm Diệu.

Không được.

Bình luận trực tiếp trên màn hình đã nổ tung từ lâu, nhưng Lục Hoành không nhìn thấy.

Thẩm Diệu đã ngủ, cũng không nhìn thấy.

【Nam chính sao lại giống như không rời được nữ phụ vậy?】

【Tôi giờ rất rối, rốt cuộc nam chính thích ai thế???】

【Nam chính không phải là đại ca trường học sao? Sao vẻ mặt lại dịu dàng như vậy?】

【Dịu dàng thì có ích gì, bạch nguyệt quang vừa trở về thì anh ta vẫn phải đi theo cốt truyện thôi.】

【Đi cái cốt truyện gì nữa, cô không phát hiện cốt truyện đã lệch rồi à? Đại ca trường học cướp nữ phụ từ buổi liên hoan đi mất rồi, cốt truyện này còn sửa lại thế nào được nữa???】

【Xong rồi, tôi cảm giác mình sắp bắt đầu chèo thuyền cặp tà giáo này mất thôi.】

7、

Tôi tỉnh rồi.

Trần nhà không phải trần trắng của ký túc xá, mà là màu xám nhạt, rất cao, ở giữa có một chiếc đèn trần đơn giản.

Đây không phải phòng của tôi.

【Nữ phụ cuối cùng cũng tỉnh rồi!!!】

【Khoan đã, căn nhà này nhìn không giống ký túc xá a… Đây là đâu vậy???】

【Đệt, đây là căn hộ nam chính thuê bên ngoài trường! Anh ta chưa từng đưa ai ngoài đến đây!】

【Cái gì cơ??? Từ trước đến giờ chưa từng dẫn người ngoài tới đây???】

【Đúng vậy! Trong nguyên tác có viết, nam chính ngay cả anh em tốt cũng không cho vào nhà mình!】

【Thế mà anh ta lại đưa nữ phụ về đây??? Đây không phải yêu thì là gì nữa???】

【A a a a tôi chết mất, đại ca trường học tỉnh táo lại đi, anh đem vai quần chúng về nhà rồi!!!】

Tôi bật dậy.

Vậy đây là… nhà của Lục Hoành?

Tôi nhìn quanh.

Căn phòng rất lớn, có một chiếc giường lớn, một tủ quần áo, một bàn học, trên bàn học đặt mấy quyển sách chuyên ngành.

Anh đưa tôi về nhà rồi?

Tôi bước ra khỏi phòng.

Trên sofa ở phòng khách đang co người nằm một người.

Là Lục Hoành.

Anh quá cao, sofa lại quá nhỏ, một chân gác lên tay vịn, chân còn lại thả hờ ra ngoài.

Trên người đắp một chiếc áo khoác chống gió, đang ngủ rất yên tĩnh.

Ký ức bắt đầu ùa về.

Tôi lập tức che mặt.

Nhớ ra rồi.

Nhớ hết rồi.

Tôi còn sờ vào ngực cơ của anh, còn hỏi anh sao lại mềm mềm.

Trời ơi, chuyện này có đúng không vậy?

Tôi hít sâu một hơi.

Lấy từ trong phòng ra một tấm chăn, đắp lên người Lục Hoành.

Sau đó như bị ma xui quỷ khiến, tôi ngồi xổm xuống nhìn anh.

Lúc ngủ anh không giống đại ca trường học nữa.

Không giống Lục Hoành lạnh lùng, hung dữ, ai cũng không dám chọc vào.

Chỉ là một chàng trai bình thường thôi, lông mi rất dài, sống mũi cao thẳng, dịu dàng lại yên tĩnh.

Trong lòng tôi đầy nghi hoặc.

Sao anh lại đi tìm tôi ở buổi liên hoan?

Anh chẳng phải nên ở bên bạch nguyệt quang sao?

【Nữ phụ đang làm gì vậy? Đắp chăn cho nam chính sao??? Ngọt chết đi được!!!】

【Khoan đã, cô ấy có phải đang nhớ lại chuyện tối qua không? Ha ha ha ha, danh cảnh sờ ngực cơ!】

【Bạch nguyệt quang đâu rồi? Bạch nguyệt quang đi đâu mất rồi? Bây giờ tôi chỉ muốn xem nữ phụ và nam chính thôi!】

【Bạn trên lầu quay xe nhanh quá rồi đó!】

【Không còn cách nào khác, nam chính còn bế công chúa nữ phụ về rồi, tôi còn biết làm sao? Đương nhiên là chọn tha thứ cho anh ta rồi!】

【Nhưng bạch nguyệt quang mới là chính chủ mà…】

Tôi ngồi xổm bên sofa, ngẩn người nhìn khuôn mặt của Lục Hoành.

Đột nhiên giữa mày anh nhíu lại, như thể đang mơ một giấc mơ không được tốt cho lắm.

Tôi đưa tay ra, muốn vuốt phẳng nếp nhăn giữa mày anh.

Ngón tay vừa chạm đến làn da của anh.