Mộc Vân Chu nắm tay Bạch Sở Sở, từng bước từng bước đi trên thảm đỏ, để tất cả mọi người chứng kiến niềm hạnh phúc của họ.
Bước chân của tôi ngày càng nhanh, đến khi ra khỏi cửa, trái tim đau đến mức gần như muốn hét lên!
Tôi ôm ngực từ từ ngồi xổm xuống.
Giọng nói lạnh băng của hệ thống vang lên.
【Cốt truyện đã trở lại quỹ đạo, nhân vật sắp kích hoạt chế độ đăng xuất.】
Tôi biết, thời gian của mình thực sự không còn nhiều nữa.
Tôi gọi một cuộc điện thoại cho luật sư.
“Những giấy tờ tôi nhờ anh soạn thảo, đã chuẩn bị xong hết chưa?”
Luật sư đáp: “Đã xong xuôi cả rồi, cô Hứa, còn cần bổ sung thêm gì không?”
Tiếng vỗ tay chúc phúc của mọi người bên trong loáng thoáng vọng ra.
Tôi siết chặt điện thoại: “Tôi muốn sửa di chúc.”
CHƯƠNG 7
Di chúc của tôi là để lại toàn bộ tài sản cho Mộc Vân Chu.
Khi biết được cốt truyện, tôi từng muốn phản kháng.
Tôi từng nghĩ đến việc quyên góp toàn bộ tài sản, không để lại một đồng nào cho Mộc Vân Chu.
Nhưng cuối cùng, tôi vẫn giống y như cốt truyện, chọn cách để lại tất cả mọi thứ của mình cho Mộc Vân Chu.
Thế nhưng bây giờ, tôi muốn thêm vài điều kiện.
“Điều kiện để nhận được tài sản thừa kế là anh ta phải làm ba việc.”
“Việc thứ nhất, tôi muốn anh ta canh bên linh cữu tôi 7 ngày, đích thân đưa tôi xuống mộ cho tôi.”
“Việc thứ hai, công ty chỉ có thể tên là Tập đoàn Hứa, cả đời anh ta không được đổi tên công ty.”
“Việc thứ ba, cho đến khi anh ta chết, tôi muốn năm nào vào đúng ngày sinh nhật tôi, anh ta cũng phải mang theo loài hoa tôi thích nhất đến viếng tôi.”
Tôi cắn răng nói từng chữ một.
Tôi vẫn không cam lòng.
Dù tôi có chết, tôi cũng không cho phép Mộc Vân Chu quên tôi.
Tôi muốn Mộc Vân Chu năm nào cũng có một ngày hoàn toàn thuộc về tôi, mãi mãi không thể nào quên tôi.
Sức khỏe của tôi ngày càng yếu, nhưng tôi không đến bệnh viện nữa, mà ngày qua ngày chờ đợi cái chết gõ cửa.
Chẳng ngờ, Bạch Sở Sở lại tìm đến tôi.
Tại quán cà phê.
Bạch Sở Sở ngồi đối diện tôi, vẻ mặt đầy áy náy.
“Xin lỗi, tôi quên mất sức khỏe cô không tốt nên không uống được cà phê, thật đáng tiếc quá, đây là loại cà phê Vân Chu thích nhất, lần nào cũng rủ tôi đi uống cùng nên tôi thành thói quen mất rồi.”
Miệng cô ta nói xin lỗi, nhưng vẻ khoe khoang trên mặt không hề giấu giếm chút nào.
Tôi đánh giá “người yêu” định mệnh của Mộc Vân Chu, tâm trạng lại bình tĩnh đến lạ thường: “Cô Bạch, cô tìm tôi rốt cuộc là muốn nói chuyện gì?”
Thấy tôi không buồn đôi co, Bạch Sở Sở bĩu môi rồi mới nói: “Tôi đến để nói cho cô biết, cổ phần là phần Mộc Vân Chu xứng đáng được hưởng, anh ấy không muốn, nhưng không có nghĩa là cô có thể không đưa, chuyện này, tôi vì anh ấy sẽ theo đến cùng.”
Tôi khựng lại một chút.
Tôi nhìn Bạch Sở Sở.
Nhìn thấu tận đáy mắt ngập tràn sự toan tính không thể che giấu của cô ta.
Đây chính là người Mộc Vân Chu yêu sao.
Tôi rũ mắt nhấp một ngụm cà phê, vị đắng chát chưa từng nếm trải trôi tuột từ cổ họng xuống tận đáy lòng.
“Cổ phần, tôi sẽ để lại cho anh ấy… tôi cũng chúc phúc cho hai người.”
Tôi cũng chấp nhận số phận.
Tôi ngửa cổ, uống cạn ly cà phê, trong lòng có chút khó chịu.
Trở lại công ty, vừa mở cửa phòng làm việc, tôi đã thấy Mộc Vân Chu đang đứng bên trong.
Tôi đứng sững sờ ở cửa.
Mộc Vân Chu vào thẳng vấn đề: “Anh đến nộp đơn từ chức.”
Anh vẫn chọn cách rời xa tôi.
Tôi sững sờ tỉnh lại, trong lòng dâng lên một cơn đau nhói âm ỉ.
Mộc Vân Chu nói: “Hôm đó em nói rất đúng, anh không nên từ bỏ sự nghiệp để bắt đầu lại từ đầu, vì thế anh đã nhận lời làm Giám đốc điều hành cho MIHG.”
MIHG, tập đoàn dẫn đầu trong ngành kiến trúc tại Mỹ, là một lựa chọn không tồi.
Và điều đó cũng có nghĩa là, trong thời gian ngắn anh có lẽ sẽ không về nước nữa.
Vậy ra, đây là lần cuối cùng chúng tôi gặp nhau sao?
Tôi nhận lấy đơn xin từ chức của Mộc Vân Chu, nhìn những dòng chữ trên đó, trái tim bỗng trào dâng chua xót.
Chỉ là một tờ giấy mỏng manh.
Nhẹ bẫng giống hệt như những tờ tiền vàng mã mà Mộc Vân Chu từng đốt trong linh đường của bố mẹ tôi năm xưa.
Khi đó Mộc Vân Chu đã nói gì?
Anh nói, sẽ chăm sóc tôi cả đời.
Tôi nặn ra một nụ cười, không hỏi thêm gì nữa, trực tiếp ký tên đóng dấu.
Nhưng khi trả lại lá đơn cho anh, tôi đã đưa ra một yêu cầu cuối cùng.
“Về nhà ăn với em một bữa cơm cuối cùng, được không?”
Tôi nhìn xoáy vào mắt Mộc Vân Chu: “Lần cuối cùng thôi.”
Có lẽ do sắc mặt tôi quá tái nhợt, khiến Mộc Vân Chu có đôi chút mềm lòng.
Anh nhìn tôi một lát, vừa định đồng ý thì điện thoại của Bạch Sở Sở gọi tới.
“Vân Chu, em đợi anh dưới lầu lâu lắm rồi, sao anh còn chưa xuống?”
Mộc Vân Chu cúp máy, lại khôi phục vẻ bình tĩnh, nói với tôi: “Để lần sau đi.”
Tôi níu tay Mộc Vân Chu, gần như cố chấp nói: “Vậy ăn ở nhà hàng dưới lầu được không? Coi như là tiệc chia tay.”
Mộc Vân Chu khựng lại, nhưng khi tiếng chuông điện thoại lại vang lên, anh vẫn kiên quyết đẩy tay tôi ra.