“Tôi điên rồi, cũng là do anh ép tôi phát điên.”
Nước mắt Bạch Sở Sở lập tức tuôn rơi: “Mộc Vân Chu, tôi yêu anh nhường nào, tôi vì anh mà từ bỏ cốt truyện, từ bỏ nhiệm vụ, thậm chí từ bỏ cả việc quay về thế giới cũ, để theo anh đến nước Anh.”
“Nhưng còn anh thì sao? Anh đã phụ lòng tôi!”
Cô ta cười, nước mắt lăn dài trên hai gò má: “Anh thích cô ta đúng không? Tôi biết anh thích cô ta.”
Tôi nhìn xuống vực sâu phía sau, tim đập thình thịch liên hồi.
Tôi liếc nhìn Mộc Vân Chu, muốn ra hiệu cho anh khuyên can Bạch Sở Sở vài câu.
Giây tiếp theo, Bạch Sở Sở trượt chân, tôi chỉ cảm thấy tay bị kéo giật mạnh một cái.
Sau đó cả người ngã nhào xuống dưới.
Trong cơn hoảng loạn, tôi dùng hết sức lực bám vào một sợi dây thừng trong nhà kho, Bạch Sở Sở cũng bám chặt lấy mặt đất.
Tôi lơ lửng giữa không trung, tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực.
Tôi hét lớn: “Cứu… cứu mạng!”
Khó khăn lắm tôi mới được sống tiếp, tôi vẫn chưa muốn chết!
Lúc này, Mộc Vân Chu hốt hoảng lao tới, đưa tay về phía tôi.
Tôi nghiến răng cố sức vươn tay nắm lấy, ngay khoảnh khắc sắp chạm vào.
Phía bên kia Bạch Sở Sở khóc lóc gào lên.
“Mộc Vân Chu, Vân Chu… cứu em.”
Bàn tay tôi dùng hết sức lực muốn nắm lấy tay của Mộc Vân Chu, bỗng nhiên cứng đờ.
Lòng tôi chùng xuống, ngẩng đầu lên thì thấy vẻ mặt Mộc Vân Chu cứng đờ.
Từ từ di chuyển tay về phía Bạch Sở Sở.
CHƯƠNG 24
Tôi thẫn thờ nhìn anh.
Nhưng Mộc Vân Chu đột nhiên nhíu chặt mày, sắc mặt nhợt nhạt trong tích tắc như thể đang rất đau đớn.
Anh nghiến răng dùng tay phải nắm chặt lấy cổ tay trái của mình, muốn vươn tay tới nắm lấy tôi.
Thế nhưng tay trái lại không chịu sự khống chế mà nắm chặt lấy cổ tay Bạch Sở Sở.
“Không… dừng lại, tôi phải cứu Hứa Niệm.”
Mộc Vân Chu đổ mồ hôi hột, anh lầm bầm thì thầm, nhưng không tài nào điều khiển nổi cánh tay của mình.
Và đúng lúc này, sợi dây thừng tôi đang bám vào cũng đột ngột đứt phựt.
Trong một khắc mất trọng lượng, tiếng la hét còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, cổ tay tôi đã bị một bàn tay tóm chặt.
Tôi ngước mắt nhìn lên, thấy Kỷ Ngôn Trình đang quỳ trên mặt đất, cúi đầu nhìn tôi, rồi mỉm cười với tôi một cái.
Tôi cắn chặt răng, nương theo lực kéo của anh trèo lên.
Vừa nắm được vào khung cửa, bỗng cảm thấy có một lực kéo mạnh lấy cánh tay tôi.
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Bạch Sở Sở lúc này đã gần trèo lên được đang trừng mắt nhìn tôi đầy căm phẫn.
“Tôi đã nói rồi, cô đáng lẽ ra phải chết đi mới phải!”
Bạch Sở Sở nói xong, càng ra sức kéo tôi xuống.
Tôi cố sức rút chân ra khỏi tay cô ta, Bạch Sở Sở vùng vẫy muốn đẩy tôi, tôi nghiêng người né tránh bàn tay của cô ta.
Bạch Sở Sở đẩy vào không khí, mở to hai mắt rồi cả người mất đà ngã nhào về phía trước.
Theo phản xạ cô ta muốn với tay ra sau chộp lấy cánh tay Mộc Vân Chu, nhưng không bắt được.
“Á——” tiếng hét chói tai vang vọng giữa không trung.
Tôi ngoảnh lại nhìn thấy Bạch Sở Sở rơi thẳng xuống vực sâu.
Sắc mặt tôi trắng bệch, Kỷ Ngôn Trình vội bịt mắt tôi lại: “Đừng nhìn, không sao đâu, không sao đâu.”
Người chinh phục chết ở thế giới này, thì ở thế giới thực cũng sẽ chết.
Tôi cắn chặt môi, đây là lần đầu tiên, tôi chứng kiến một người chết ở cự ly gần ngay trước mắt mình như vậy.
Cả người tôi bắt đầu run rẩy.
Sau đó, tôi mất đi ý thức.
…
【Trời ơi, Bạch Sở Sở chết rồi? Cứ thế chết rồi sao?】
【Chuyện này trách ai được? Tự chuốc lấy họa thôi.】
【Vậy bây giờ thì sao? Thế giới này còn gì để xem nữa?】
【Chờ xem hệ thống sắp xếp thế nào vậy? Chắc sắp kết thúc rồi.】
Những tiếng hét, những dòng bình luận…
Từng cảnh từng cảnh lướt qua trước mắt tôi.
Tôi đột ngột mở mắt ra, bỗng phát hiện mình đang đứng trong một căn phòng trắng muốt.
Trước mặt là vô số màn hình máy tính được kết nối với nhau, trên đó đang phát lại vòng lặp cuộc đời của tôi.
Từ lúc sinh ra, đi học, đến khi cha mẹ qua đời, Mộc Vân Chu rời đi…
Thậm chí, hình ảnh của tôi lúc này cũng được chiếu lên trong màn hình.
Và những dòng bình luận vừa nãy lướt qua trước mắt tôi, giờ đang trôi từng lớp từng lớp trên màn hình.
Đây là đâu?
Tôi hoang mang nhìn mọi thứ, đột nhiên, trong phòng vang lên một giọng nói cơ học.
【Xin chào, đây là thế giới phụ của vũ trụ nguyên tác, tôi là hệ thống đồng hành của nhiệm vụ lần này, mã số 78587.】
【Theo phán quyết của hệ thống, do người chinh phục 37799 vi phạm quy định sử dụng vật phẩm, đồng thời có những hành vi không phù hợp với thiết lập nhân vật, nên đã tiến hành xóa sổ.】
【Dựa trên bảng xếp hạng độ nổi tiếng hiện tại, chân thành mời Hứa Niệm trở thành nữ chính của cuốn tiểu thuyết này.】
Tôi khẽ siết tay, nửa ngày sau mới tiêu hóa được những thông tin này: “Trở thành nữ chính, thì có phần thưởng gì không?”
【Cô có thể sống một cuộc đời hạnh phúc trọn vẹn theo cốt truyện đã được sắp đặt.】
“Theo cốt truyện đã được sắp đặt sao?”
Tôi nhướn mày: “Nếu tôi không làm theo cốt truyện thì sao?”