“Anh đã sửa hết rồi, tại sao vẫn không được?”
“Bởi vì khi em muốn lấy anh, anh chắc chắn rằng em sẽ không bỏ đi.”
“Bây giờ em không muốn lấy nữa, anh mới bắt đầu sợ.”
“Anh tưởng chỉ cần bù lại hai mươi tám phút ấy thì mọi thứ có thể trở về như cũ.”
Tôi đặt tờ lịch trình trở lại tay anh.
“Nhưng thời gian đã qua thì chính là đã qua.”
Anh đột nhiên ôm tôi từ phía sau.
Cánh tay anh siết rất chặt, nhưng cơ thể lại run lên.
“Nhược Dao, anh thật sự biết sai rồi.”
“Hôm đó sau khi em bỏ đi, MC gọi tên em ba lần.”
“Mỗi lần cửa đại sảnh mở ra, anh đều nghĩ em sẽ quay lại.”
“Sau đó tất cả khách mời đều nhìn anh, lúc ấy anh mới hiểu cảm giác của em khi đứng ngoài cánh cửa đó.”
“Anh ôm váy cưới của em đứng trên sân khấu, tất cả mọi người đều hỏi cô dâu đi đâu rồi.”
“Anh quay lại phòng nghỉ, nhìn thấy trang sức và khăn voan của em vẫn để trên bàn, lúc ấy mới đột nhiên nhận ra những thứ em mong chờ lâu như vậy, em không mang theo bất cứ thứ gì.”
“Nhược Dao, suốt một tháng nay ngày nào anh cũng nghĩ, giá như lúc ấy anh mở cửa sớm hơn một phút thì tốt biết bao.”
Tôi nhắm mắt lại rồi gỡ tay anh ra.
“Anh vẫn không hiểu.”
“Anh đứng trên sân khấu không chờ được em là vì em đã rời đi.”
“Còn lúc em đứng ngoài cửa, rõ ràng anh nhìn thấy em, nhưng anh vẫn lựa chọn không cho em vào.”
Tay anh buông thõng xuống.
Tôi cầm thùng giấy cuối cùng lên, đi tới cửa.
Khi lắp khóa vân tay, Chu Diệc An đã ghi nhận vân tay của tôi đầu tiên.
Anh nói sau này dù về nhà muộn đến đâu, chỉ cần tôi đặt ngón tay xuống, cánh cửa này mãi mãi sẽ mở ra cho tôi.
Nhưng trong ngày cưới, chính tay anh đã chặn tôi trước một cánh cửa khác.
Cũng vào lúc đó tôi mới hiểu.
Thứ thật sự quyết định một cánh cửa có mở ra cho tôi hay không chưa bao giờ là vân tay, mà là người đứng phía sau cánh cửa ấy.
Tôi đặt chìa khóa lên tủ ở lối vào.
“Sau khi bán nhà, anh giữ lấy phần tiền thuộc về mình.”
“Sau này đừng đến tìm em nữa.”
Cánh cửa phía sau từ từ khép lại.
Một tiếng rất nhẹ.
Bảy năm tình cảm cứ thế kết thúc.
Không có cảnh tượng dữ dội như tôi từng tưởng tượng.
Chỉ là cuối cùng tôi không quay đầu nữa.
Một tháng sau, cả nhà chúng tôi đi chụp ảnh gia đình.
Khi máy ảnh bấm chụp, nụ cười của tôi thoải mái hơn bất kỳ bức ảnh cưới nào.
Đến sinh nhật, tôi đưa bố mẹ đi biển.
Bố mẹ đi phía trước, tôi chân trần giẫm lên nước biển, tà váy bị gió biển thổi bay.
Mẹ chụp cho tôi rất nhiều ảnh.
Vừa chụp bà vừa cảm thán:
“May mà hôm đó con bỏ đi.”
“Nếu thật sự cưới rồi, sau này còn không biết phải chờ Tống Nghiên bao nhiêu lần nữa.”
Tôi bật cười.
Ánh hoàng hôn rơi trên mặt biển, nước thủy triều tràn qua mu bàn chân.
Mẹ đứng phía trước gọi tôi:
“Nhược Dao, mau lại đây chụp ảnh!”
Tôi nhấc tà váy lên, chạy về phía bố mẹ.
Máy ảnh bấm xuống, khung hình dừng lại.
Trong bức ảnh có gió biển, hoàng hôn và những người yêu thương tôi.
Rời khỏi một đám cưới sai lầm không có nghĩa là tôi đã bỏ lỡ hạnh phúc.
Đôi khi, cánh cửa đóng lại trước mặt chỉ là để nhắc nhở tôi:
Đừng tiếp tục đứng nguyên tại chỗ chờ đợi.
Chỉ cần quay người lại, phía trước vẫn còn một cuộc đời rộng lớn hơn.
Hết.