Tôi nhìn Lý Hàng, cậu ấy gật đầu, rút điện thoại ra báo cảnh sát.
Sau đó, chúng tôi bước ra.
“Dừng tay lại!”
Lưu Minh đứng phắt dậy, trên tay hắn đã thủ sẵn một con dao.
“Đừng có qua đây!”
Phương Mai cũng đứng lên, thấy tôi, hai mắt cô ta trợn ngược.
“Tiền… tiền của tôi…”
“Phương Mai, trong xe không có tiền.” Tôi nói, “Cô bị bọn chúng lừa rồi.”
“Không! Có! Tôi tận mắt nhìn thấy!”
“Đó là ảo giác, Phương Mai. Cô bị bệnh rồi, cô cần phải uống thuốc.”
Phương Mai lắc đầu, lùi lại từng bước.
Lưu Minh kéo giật cô ta lại: “Đừng nghe hắn nói nhảm! Tiền ở ngay trong xe, lấy được tiền chúng ta chuồn!”
“Cảnh sát đang trên đường tới rồi.” Lý Hàng lên tiếng, “Nếu bây giờ anh bỏ dao xuống, vẫn còn cơ hội được khoan hồng.”
Ánh mắt Lưu Minh vằn lên tia hung ác.
“Mẹ kiếp, dám phá hỏng chuyện tốt của ông!”
Hắn đẩy mạnh Phương Mai một cái: “Lên! Mở cửa xe ra!”
Phương Mai loạng choạng đập người vào xe, rồi đột nhiên hét lên thất thanh.
“Mất rồi! Tiền mất rồi! Bị người ta lấy đi rồi!”
“Cái gì?” Lưu Minh ngẩn người.
“Không thấy nữa! Không thấy nữa!” Phương Mai ôm đầu, ngồi thụp xuống đất.
Lưu Minh tức tối lồng lộn, tung một cú đá vào xe.
Còi báo động rú lên ầm ĩ.
Âm thanh chói tai vang vọng khắp bãi đỗ xe.
Từ xa cũng vọng lại tiếng còi hụ của xe cảnh sát.
Lưu Minh liếc nhìn lối ra, rồi lại nhìn chúng tôi, cuối cùng chọn cách bỏ chạy.
Nhưng hắn chưa chạy được mấy bước đã bị đám cảnh sát lao vào từ lối vào đè sấp xuống đất.
Cảnh sát Vương dẫn theo vài người đi tới.
“Anh Trần, luật sư Lý, hai người không sao chứ?”
“Không sao ạ.”
Phương Mai vẫn đang gào thét, một nữ cảnh sát vội bước tới dỗ dành cô ta.
Cảnh sát Vương nhìn Lưu Minh đang bị khống chế, lắc đầu.
“Chúng tôi đã tóm được Triệu Kiến rồi, hắn khai hết mọi chuyện.”
“Hắn khai gì ạ?”
“Bọn chúng quả thực đang lợi dụng Phương Mai để tống tiền. Mục tiêu không chỉ có anh, mà còn có vài hộ cư dân trông có vẻ khá giả khác trong chung cư.”
Tôi cười khổ.
Thì ra tôi cũng chỉ là một trong số đó.
“Thế khoản tiền hai mươi vạn của Phương Mai là sao ạ?” Tôi hỏi.
“Căn bản không hề tồn tại. Là do Triệu Kiến bịa ra, để khiến Phương Mai tin rằng có người đã ăn cắp tiền của cô ta, từ đó lợi dụng cô ta để chỉ điểm mục tiêu.”
“Còn bệnh của Phương Mai…”
“Là thật. Nhưng Triệu Kiến đã lợi dụng bệnh tình của cô ta. Hắn bắt cô ta ngừng thuốc, liên tục ám thị cô ta rằng cô ta có tiền bị trộm mất. Lâu ngày dài tháng, Phương Mai tin sái cổ.”
Tôi nhìn về phía Phương Mai, cô ta đang dần bình tĩnh lại dưới sự an ủi của nữ cảnh sát.
Ánh mắt trống rỗng, ngây dại như một đứa trẻ.
Vừa đáng thương, lại vừa đáng buồn.
“Cô ta sẽ ra sao ạ?” Tôi hỏi.
“Sẽ được đưa đi điều trị. Chị gái cô ta sẽ chăm sóc. Còn Triệu Kiến và Lưu Minh, dính líu đến các tội danh tống tiền, bắt giữ người trái pháp luật, xúi giục phạm tội, đủ để bọn chúng ngồi bóc lịch mỏi tay rồi.”
Sự việc dường như đã khép lại.
Nhưng trong lòng tôi vẫn còn một uẩn khúc.
“Cảnh sát Vương, hôm đó ở đồn Phương Mai bảo thấy tôi xách túi đen từ ngân hàng ra, thời gian địa điểm đều rất rõ ràng. Chuyện đó là thế nào vậy?”
Cảnh sát Vương mỉm cười.
“Đó là do Triệu Kiến dạy cô ta nói. Bọn chúng quả thực có nhìn thấy anh bước ra từ một nơi nào đó, tay cầm theo đồ. Nhưng không phải ngân hàng, mà là công ty chứng khoán. Anh cầm cái kẹp tài liệu, trong mắt bọn chúng thì nó biến thành cái túi đựng tiền.”
Tôi bừng tỉnh.
Buổi chiều hôm đó, quả thực tôi có đến công ty chứng khoán để giao dịch.
Cầm theo một chiếc kẹp tài liệu.
Vào mắt những kẻ có ý đồ, nó đã biến thành “chiếc túi xách đen đựng tiền”.
Tất cả mọi thứ đã có lời giải thích.
Hiểu lầm, trùng hợp, sự tham lam của lòng người, sự mong manh của thần kinh.
Tất cả đan xen tạo thành một vở kịch nực cười.