Nhưng cuối cùng hắn lại vì đứa trẻ chưa chào đời trong bụng Đường Nhu mà tự tay cướp nó khỏi tay ta.
“Đồ vật có thể làm lại.”
Ta đặt mảnh vàng về hộp.
“Nhưng đệ đệ từng tặng ta khóa trường mệnh năm đó đã không còn nữa.”
Vành mắt Thẩm Nghiễn lập tức đỏ lên.
“Ta chỉ bị Nhu tỷ tỷ lừa.”
“Nàng ấy nói tỷ không chịu thoái hôn là muốn ép chết nàng ấy và đứa trẻ. Nàng ấy còn nói chỉ cần tỷ viết thư hối lỗi thì mọi chuyện sẽ qua.”
“Ta không biết tỷ bị thương nặng như vậy.”
Thanh Đại đứng bên cạnh, lạnh giọng nói:
“Khi công tử bước vào phòng, y phục của tiểu thư vẫn còn dính chặt vào máu thịt.”
“Ngài không hỏi một câu về thương thế của người, chỉ hỏi vì sao người không chịu thành toàn cho Đường Nhu.”
Sắc mặt Thẩm Nghiễn trắng bệch.
Hắn đương nhiên đã nhìn thấy.
Chỉ là khi ấy hắn cũng giống mẫu thân, cảm thấy thương thế của ta không quan trọng.
“Tỷ tỷ, ta bằng lòng lên công đường làm chứng.”
“Ta sẽ nói rõ thư hối lỗi có được như thế nào, cũng sẽ chứng minh Đường Nhu từ lâu đã muốn cướp hôn sự của tỷ.”
Hắn nắm lấy vạt váy ta.
“Chỉ cầu tỷ nói giúp ta một câu với Trưởng công chúa, để thư viện thu hồi quyết định xóa tên.”
Ta cúi đầu nhìn hắn.
“Đệ làm chứng vì đó là sự thật.”
“Không phải lấy nó làm điều kiện trao đổi tiền đồ với ta.”
Tay Thẩm Nghiễn dần buông ra.
“Chẳng lẽ tỷ thật sự muốn nhìn cả đời ta bị hủy sao?”
“Khi ta bị khóa trong biển lửa, đệ cũng đứng ngoài cửa.”
“Khi ấy đệ nói ta chẳng qua chỉ trốn đi.”
“Bây giờ đến lượt đệ mất sĩ đồ, vì sao lại biến thành cả đời bị hủy?”
Hắn há miệng, cuối cùng không nói được gì.
Ta sai người lấy giấy bút.
Cuối cùng Thẩm Nghiễn tự tay viết khẩu cung, thừa nhận hắn phụng mệnh mẫu thân ép ta viết thư hối lỗi, cũng thừa nhận trước khi xảy ra vụ ngọc bội, Đường Nhu đã nhiều lần nói muốn khiến ta vĩnh viễn không thể ngóc đầu.
Viết xong chữ cuối cùng, hắn ngẩng đầu nhìn ta.
“Tỷ tỷ, chúng ta còn có thể trở lại như trước không?”
Ta giao khẩu cung cho ám vệ.
“Không thể.”
Từ khoảnh khắc hắn lấy chiếc khóa trường mệnh khỏi tay ta, giữa chúng ta đã không còn cái gọi là ngày trước nữa.
17
Đường Nhu biết Cố Thừa An đẩy toàn bộ tội lỗi lên đầu mình, cuối cùng cũng không chịu tiếp tục che giấu cho hắn.
Khi mở phiên xét xử lần nữa, nàng ta mang tới một chiếc hộp gỗ có khóa.
Bên trong đều là thư Cố Thừa An từng viết cho nàng.
Hắn từng dạy Đường Nhu cách lợi dụng đứa trẻ trong bụng ép Thẩm gia đổi hôn, cũng từng nhắc nàng ta nhất định phải lấy được của hồi môn của ta.
“Thẩm Hành có hai trang viên tổ mẫu để lại.”
“Nếu nàng tay trắng gả vào Cố gia, mẫu thân ta sẽ không coi trọng nàng.”
“Thẩm phu nhân thương nàng nhất. Chỉ cần nàng khóc vài tiếng, bà ấy tự nhiên sẽ lấy từ tay Thẩm Hành đưa cho nàng.”
Đường Nhu đọc đến đây, Cố Thừa An lập tức lao tới.
“Câm miệng!”
Nha dịch ấn hắn xuống đất.
Đường Nhu nhìn nam nhân trước kia luôn miệng nói sẽ bảo vệ mình cả đời, bỗng vừa cười vừa rơi đầy nước mắt.
“Bây giờ ngươi biết sợ rồi?”
“Rõ ràng lúc trước chính ngươi nói, chỉ cần ta mang thai, Thẩm Hành sẽ không bao giờ tranh được với ta nữa.”
Cố Thừa An giận dữ:
“Ta bảo nàng đổi hôn, nhưng không bảo nàng làm vỡ ngọc bội, mua chuộc kẻ ác hại người!”
“Là nàng tham lam không đáy, nhất định phải đẩy nàng ấy vào chỗ chết!”
Hai người ngay trước mặt toàn bộ quan viên bắt đầu tố cáo lẫn nhau.
Cố Thừa An thừa nhận mình đã sớm trở về kinh, cũng biết ta vì thủ tiết cho hắn mà chịu phạt.
Nhưng hắn sợ chủ động hủy hôn với ta sẽ mang tiếng phụ bạc, nên mới quyết định để Đường Nhu lộ bụng trước.
Như vậy mọi người sẽ cho rằng ta không nên chia rẽ hai người họ.
Còn Đường Nhu thừa nhận từ khi vào Thẩm phủ nàng ta đã ghen ghét ta.
Ta có tổ mẫu thương yêu, có sản nghiệp ngoại tổ phụ để lại, còn có một người mẫu thân bất kể thế nào cũng sẽ thay ta thu dọn hậu quả.
“Di mẫu ngoài miệng nói thương ta, nhưng chỉ cần Thẩm Hành còn ở đó, nàng ta vĩnh viễn vẫn là con gái ruột.”
Đường Nhu nhìn chằm chằm ta.
“Dựa vào đâu nàng ta có tất cả?”
Ta bình tĩnh hỏi:
“Vì vậy ngươi muốn cướp sạch mọi thứ của ta?”
“Đúng.”
Nàng ta nghiến răng thừa nhận.
“Nhưng mỗi lần đều là di mẫu chủ động cho ta.”
“Hôn sự là bà ấy đổi giúp ta, của hồi môn là bà ấy lấy giúp ta, ngay cả Trinh Tiết Đường cũng là bà ấy tự tay khóa lại.”
Mẫu thân đang ngồi chờ xét xử đột nhiên nhắm chặt mắt.
Câu này còn khiến bà khó chịu hơn bất kỳ lời chỉ trích nào.
Đường Nhu quả thật độc ác.
Nhưng nếu không có mẫu thân hết lần này đến lần khác dung túng không giới hạn, nàng ta căn bản không thể ép ta vào tuyệt cảnh.
Cố Thừa An bỗng nhìn ta.
“Thẩm Hành, ta bằng lòng làm chứng tất cả mọi chuyện đều do Đường Nhu gây ra.”
“Hôn ước của chúng ta vẫn chưa chính thức hủy bỏ. Chỉ cần nàng rút đơn tố cáo ta, ta vẫn có thể cưới nàng.”
Đường Nhu khó tin nhìn hắn.
Ta lại chỉ cảm thấy nực cười.
“Cố Thừa An, đến giờ ngươi vẫn cho rằng gả cho ngươi là một ân huệ.”
Thiếu khanh Đại Lý Tự đập mạnh kinh đường mộc.
“Lời khai đầy đủ, vật chứng tương ứng.”
“Vụ án hôm nay định tội.”