Tất cả các hợp đồng đại diện bị hủy bỏ, mọi sự hợp tác chấm dứt, tài khoản mạng xã hội bị phong tỏa, “Nữ thần quốc dân” ngày nào chỉ trong một đêm đã trở thành con chuột chạy qua đường bị người người hô đánh.

Thẩm Tĩnh Nghi trốn trong phòng khách sạn, nhìn những lời mắng chửi ngập tràn trên màn hình điện thoại, toàn thân lạnh toát.

Cô ta muốn gọi điện cho Phó Văn Lễ, nhưng khi bấm máy, chỉ có tiếng báo máy lạnh lẽo vang lên: Số máy quý khách vừa gọi hiện đang bận.

Cô ta lại bấm thêm một lần nữa.

Phát hiện ra mình đã bị chặn.

**Chương 14**

Tại Paris, một chiếc xe con màu đen đang rượt đuổi chiếc taxi phía trước với tốc độ điên cuồng.

Hứa Niệm An quay đầu nhìn lại, trái tim tưởng chừng như muốn nhảy vọt ra khỏi lồng ngực.

Lại là chiếc xe đó, lại là biển số đó.

Cô vừa may mắn thoát được trước cửa siêu thị, nhưng đối phương rõ ràng không có ý định buông tha cô.

“Cô ơi, chiếc xe đó cứ bám theo chúng ta mãi!”

Tài xế căng thẳng nắm chặt vô lăng, giọng nói run rẩy.

Hứa Niệm An đang định mở miệng nói gì đó thì thân xe bỗng chấn động dữ dội.

“Rầm!”

Trán cô đập mạnh vào lưng ghế phía trước, trước mắt tối sầm lại.

Khi cô mở mắt ra, ba gã đàn ông đang nhìn chằm chằm cô với ánh mắt như lang sói.

“Chính là cô ả này à?”

Gã đầu trọc nhổ toẹt một bãi nước bọt, rút điện thoại ra đối chiếu với bức ảnh, “Kẻ thuê nói rồi, phải làm cho cô ả cả đời không đứng lên được.”

Một gã đàn ông khác ngồi xổm xuống, bóp lấy cằm cô, xoay qua xoay lại khuôn mặt cô để quan sát, bỗng bật cười: “Trông cũng khá đấy. Đằng nào thì cũng phế rồi, hay là để mấy anh em vui vẻ trước đã?”

Máu trong người Hứa Niệm An đông cứng lại trong tích tắc.

Cô liều mạng vùng vẫy, nhưng chẳng mảy may còn chút sức lực nào.

“Buông cô ấy ra!”

Phó Từ xông ra, bộ vest trên người anh nhuốm đầy máu tươi, nhưng dường như anh chẳng cảm thấy đau đớn, tung một cú đấm thẳng vào mặt gã đầu trọc.

“Phó Từ!”

Hứa Niệm An thét chói tai.

Ba gã đàn ông kịp phản ứng, lập tức xông vào vây đánh.

Phó Từ như một kẻ điên không màng mạng sống, một thanh sắt nện mạnh vào lưng anh, anh rên lên một tiếng nghẹn ngào, rồi lại nghiến răng đứng phắt dậy.

“Đưa cô ấy đi!”

Tài xế bị quát đến rùng mình, lao tới kéo Hứa Niệm An bỏ chạy.

Phó Từ chắn phía sau họ, liều chết cản đường ba gã kia.

Thanh sắt cứ thế giáng xuống người anh hết lần này đến lần khác, máu ứa ra từ khóe miệng, cả người anh quỵ xuống mặt đất.

Anh quay đầu nhìn lại, Hứa Niệm An đã được tài xế kéo chạy xa được mấy chục mét.

Anh mỉm cười, máu từ khóe miệng nhỏ giọt xuống cổ áo.

Gã đầu trọc nổi điên, túm lấy cổ áo anh: “Mày chán sống rồi phải không!”

Phó Từ hướng về phía Hứa Niệm An gầm lên: “Chạy đi, Niệm An, chạy đi!”

Hứa Niệm An bị tài xế lôi kéo chạy được một đoạn dài, phía sau bỗng vang lên tiếng động cơ gầm rú.

Cô ngoái đầu lại, chiếc xe đen lao thẳng về phía cô.

Phó Từ lao tới chỗ cô, cùng lúc đó đầu xe đâm sầm vào họ.

Hai người ôm chặt lấy nhau, rơi xuống từ mép đường cao tốc đứt đoạn.

Tiếng gió rít gào bên tai, những mảnh đá dăm xẹt qua gò má bay đi.

Cô nghe thấy giọng Phó Từ khàn đặc nhưng kiên định: “Đừng sợ.”

Lúc Phó Văn Lễ nhận được tin, hắn đang trên đường đến sân bay.

Hắn chuẩn bị bay sang Paris để tìm Hứa Niệm An.

Điện thoại reo lên, giọng nói ở đầu dây bên kia dồn dập: “Anh Phó, cô Hứa rơi xuống vách đá rồi.”

Phó Văn Lễ gầm lên sốt ruột: “Đội cứu hộ đâu?”

“Vách đá quá sâu, bên dưới toàn là dòng nước chảy xiết, đội cứu hộ nói… nói rằng khả năng sống sót rất thấp.”

Phó Văn Lễ bấm một số điện thoại khác: “Điều tra cho tôi, ai làm.”

Mười phút sau, thám tử báo cáo tin tức.

Tiền thuê sát thủ được chuyển từ một thẻ phụ đứng tên Phó Văn Lễ.