Đúng lúc này, bạn cùng phòng cũng tới.

Vừa nhìn thấy Đoạn Hoài Viễn, họ liền nhổ một tiếng khinh thường.

“Ô, không đi với em gái khóa dưới của anh à, đến chỗ chúng tôi làm gì?”

“Đúng đó, không phải là hối hận rồi chứ?”

“Chậc chậc, mau cút đi. Tri Vi nhà chúng tôi đâu có thèm anh.”

Mắng xong, bạn cùng phòng khoác tay tôi, cười nói đi căn tin ăn cơm.

Chỉ là ngày hôm sau, tôi lại gặp Đoạn Hoài Viễn.

Anh ta đứng dưới ký túc xá đợi tôi.

Vừa nhìn thấy tôi, anh ta lập tức bước tới.

Tôi bình tĩnh quan sát anh ta.

Quầng mắt xanh đen, có lẽ tối qua ngủ không ngon.

Vài giây sau, tôi dời mắt đi, không nói một lời, đi ngang qua anh ta.

Đoạn Hoài Viễn vội vàng đuổi theo.

“Tri Vi, khoan đi đã, anh có chuyện muốn nói với em.”

Tôi dừng bước.

Quay đầu, sắc mặt bình tĩnh nhìn anh ta:

“Nói đi.”

Đoạn Hoài Viễn cụp mắt, tránh ánh nhìn của tôi. Hàng mi anh ta run run một lúc mới mở miệng.

“Xin lỗi…”

“Tri Vi, anh không nên chụp ảnh xấu cho em, cũng không nên nói xấu em trước mặt bạn bè, càng không nên phá hỏng trang phục em chuẩn bị để chụp ảnh.”

“Nhưng anh làm tất cả những chuyện đó đều là vì anh quá yêu em.”

9

“Em xinh đẹp, tính cách lại tốt, chưa bao giờ thiếu người theo đuổi. Anh thật sự rất sợ em bị người khác cướp mất.”

“Vì vậy anh chưa bao giờ dám nói với người ngoài rằng bạn gái mình tốt đến mức nào. Chuyện ở bên Lục Mạn Mạn cũng là quyết định trong lúc anh giận dỗi, thật ra là muốn làm em ghen. Anh và cô ta đã chia tay từ lâu rồi.”

“Em tha thứ cho anh được không?”

“Sau này anh nhất định sẽ không làm những chuyện trẻ con như vậy nữa.”

Tôi lạnh giọng từ chối:

“Không được.”

“Bởi vì con người anh, từ thân xác đến tâm hồn, đều quá đê tiện.”

“Rõ ràng anh có thể lựa chọn cùng tôi trở nên tốt hơn, nhưng anh lại dùng cách bôi nhọ tôi, cố kéo tôi xuống cùng tầng với anh.”

“Mọi hành vi của anh chỉ khiến người ta cảm thấy buồn nôn.”

“Đoạn Hoài Viễn, anh chẳng khác gì con chuột trong cống rãnh.”

Đoạn Hoài Viễn ngẩng đầu nhìn tôi, đáy mắt phủ một tầng nước.

“Anh… anh không có.”

“Tri Vi, em biết mà, điều kiện gia đình anh không tốt, từ nhỏ anh đã tự ti. Anh chỉ quá sợ mất em nên mới như vậy…”

Tôi nhếch môi cười lạnh, hỏi ngược lại:

“Sợ mất tôi?”

“Vậy thì Đoạn Hoài Viễn, chúc mừng anh, anh đã vĩnh viễn mất tôi rồi.”

“Cho nên mau cút đi, đừng đến làm người ta ghê tởm nữa.”

Nói xong, tôi không quan tâm đến vẻ mặt vỡ vụn của anh ta, quay đầu rời đi.

Sau lưng truyền đến tiếng khóc bị đè nén.

Tôi cũng không giảm tốc độ.

Đoạn Hoài Viễn đáng đời.

Bình luận lại xuất hiện.

【A a a, bé yêu làm tốt lắm, loại nam chính này đáng phải rơi vào kết cục như vậy!】

【Đúng đó, vì khuyết điểm của chính mình mà không ngừng yêu cầu người khác phải thế này thế kia. Loại người này đúng là mở mang tầm mắt cho tôi!】

【Chứ còn gì nữa? Bây giờ tiêu chuẩn nam chính ngày càng thấp rồi, loại như Đoạn Hoài Viễn mà cũng làm nam chính được cơ đấy.】

【Anh ta thật sự ghê tởm. Rõ ràng biết làm vậy là sai, nhưng vẫn chọn cách này để bảo vệ chút lòng tự tôn đáng thương của mình, tổn thương nữ chính. Loại người này sao không đi chết đi?】

【Chỉ là ích kỷ tư lợi thôi! Thiếu cảm giác an toàn là cái cớ anh ta tự tìm cho mình.】

Khoảnh khắc đó.

Tôi biết mình đã hoàn toàn bước ra khỏi đoạn tình cảm ấy.

Những ngày sau đó trôi qua rất bình yên.

Tôi vẫn đi học, tan học như bình thường. Bộ ảnh Quý Hoài chụp cho tôi cũng hoàn thành.

Đăng lên tài khoản.

Nhận được hơn ba triệu lượt thích.

Còn được anh ấy đặt làm tác phẩm ghim đầu trang.

Tôi cũng được hưởng ké ánh sáng của anh ấy. Mấy ngày đó, tài khoản của tôi tăng hơn năm mươi nghìn người theo dõi.

Tôi đã trở thành một hot girl mạng có chút tiếng tăm.

Những ngày này, tôi không còn gặp Đoạn Hoài Viễn nữa.